Mẹ Suốt
Câu chuyện về Mẹ Suốt – Người mẹ anh hùng bên dòng sông Nhật Lệ
Trong những năm tháng chiến tranh, có rất nhiều người phụ nữ Việt Nam đã âm thầm đóng góp sức mình cho đất nước. Họ có thể không cầm súng, không trực tiếp chiến đấu ngoài mặt trận, nhưng vẫn dũng cảm làm những công việc vô cùng nguy hiểm để giúp đỡ bộ đội và cách mạng. Một trong những hình ảnh tiêu biểu ấy là Mẹ Nguyễn Thị Suốt, người phụ nữ quê ở Bảo Ninh, Quảng Bình, được mọi người thân thương gọi là Mẹ Suốt.
Mẹ Suốt sinh năm 1908 trong một gia đình ngư dân nghèo ở thôn Mỹ Cảnh, xã Bảo Ninh. Cuộc đời mẹ trải qua nhiều khó khăn, nhưng mẹ luôn là một người phụ nữ chăm chỉ và mạnh mẽ. Trước khi chiến tranh trở nên ác liệt, mẹ đã làm nghề chèo đò trên sông Nhật Lệ để kiếm sống.
Năm 1964, khi máy bay Mỹ bắt đầu tăng cường đánh phá miền Bắc, Quảng Bình trở thành một trong những nơi chịu nhiều bom đạn. Sông Nhật Lệ lúc ấy là một tuyến giao thông quan trọng. Những chuyến đò không chỉ chở người dân qua sông mà còn đưa cán bộ, bộ đội, thương binh và hàng hóa qua lại giữa hai bờ.
Lúc ấy, Mẹ Suốt đã gần 60 tuổi. Ở tuổi mà nhiều người đã mong được nghỉ ngơi, mẹ lại tình nguyện tiếp tục chèo đò giữa hoàn cảnh chiến tranh nguy hiểm. Từ năm 1964 đến năm 1967, mẹ ngày ngày có mặt bên bến đò, bất kể thời tiết hay tình hình chiến sự. Có những lúc máy bay xuất hiện trên bầu trời, mẹ vẫn bình tĩnh đưa chuyến đò sang sông.
Con đò của mẹ trở thành một phần quan trọng của tuyến giao thông trên sông Nhật Lệ. Theo các tư liệu lịch sử, mẹ thực hiện khoảng 1.400 chuyến đò mỗi năm, đưa bộ đội, cán bộ và hàng hóa qua sông.
Có một câu chuyện được những người từng chèo đò cùng mẹ kể lại khiến nhiều người rất xúc động. Trong thời gian cùng mẹ làm nhiệm vụ, ông Lại Tấn Chuyên – khi ấy còn trẻ – nhiều lần cùng mẹ chèo đò. Mẹ luôn coi ông như con của mình. Có những chuyến đi rất nguy hiểm, mẹ muốn tự mình chèo vì nghĩ mình đã lớn tuổi, còn người trẻ thì cần được sống để tiếp tục chiến đấu. Nhưng ông Chuyên không muốn để mẹ phải một mình đối mặt với nguy hiểm. Hai người cứ thế cùng nhau vượt qua những ngày tháng khốc liệt bên dòng Nhật Lệ.
Hình ảnh người mẹ gần 60 tuổi ngày ngày đưa bộ đội qua sông đã gây xúc động mạnh mẽ. Năm 1965, nhà thơ Tố Hữu có dịp gặp Mẹ Suốt tại Quảng Bình. Sau cuộc gặp ấy, ông đã viết bài thơ “Mẹ Suốt”, góp phần làm hình ảnh người mẹ chèo đò bên dòng Nhật Lệ được nhiều người biết đến.
Mẹ Suốt không chỉ được đồng bào và bộ đội yêu quý mà còn được Nhà nước ghi nhận những đóng góp đặc biệt. Năm 1966, mẹ được mời tham dự Đại hội Anh hùng, Chiến sĩ thi đua toàn quốc. Ngày 1/1/1967, mẹ được phong tặng danh hiệu Anh hùng ngành Giao thông vận tải trong kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Sau khi được tuyên dương, mẹ vẫn không muốn nghỉ ngơi. Mẹ vẫn muốn tiếp tục chèo đò, tiếp tục làm công việc mà mình đã gắn bó trong những năm tháng chiến tranh. Đối với mẹ, giúp đỡ bộ đội và góp sức cho đất nước là điều tự nhiên, không phải để nhận phần thưởng hay sự ca ngợi.
Năm 1968, trong một lần trở về Quảng Bình sau chuyến đi dự Đại hội Anh hùng, Mẹ Suốt lại trở về bến đò quen thuộc. Mẹ vẫn tiếp tục giúp mọi người qua sông. Ngày 21/8/1968, mẹ hy sinh trong một trận oanh tạc khi chiến tranh vẫn đang diễn ra ác liệt.
Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với người dân Quảng Bình và những người từng được mẹ giúp đỡ. Nhưng hình ảnh của mẹ không mất đi. Hình ảnh người phụ nữ với mái chèo trên dòng Nhật Lệ đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
Ngày nay, bên dòng sông Nhật Lệ vẫn có tượng đài Mẹ Suốt, nhắc nhở mọi người về người mẹ đã dành những năm tháng cuối đời để đưa cán bộ, bộ đội qua sông.
Câu chuyện về Mẹ Suốt khiến nhiều người xúc động. Mẹ không phải là một người lính, nhưng bằng chiếc đò và mái chèo của mình, mẹ đã góp phần vào cuộc chiến đấu của dân tộc. Mẹ đã cho thấy rằng lòng yêu nước không nhất thiết phải thể hiện bằng những việc lớn lao. Đôi khi, đó chỉ là sự can đảm làm tốt công việc của mình, dù biết rằng công việc ấy có t
hể nguy hiểm.


