MẸ SUỐT – BÔNG HOA THÉP GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG THỜI HOA LỬA

- Tôi là người con của Quảng Bình, sinh ra trong thời bình, chưa từng đi qua chiến tranh. Thế nhưng, tôi lớn lên không chỉ bằng những trang sách giáo khoa, mà còn bằng những câu chuyện ba mẹ, ông bà kể lại về một thời bom đạn, về sự hy sinh của lớp người đi trước, và đặc biệt là về Mẹ Suốt, người mẹ đã hiến dâng cả gia đình mình cho Tổ quốc. Mỗi khi nhắc đến những câu chuyện của một “thời hoa lửa”, trong tôi luôn hiện lên hình ảnh người mẹ anh hùng Nguyễn Thị Suốt một người mẹ bình dị của quê hương Quảng Bình (cũ) nay là Quảng Trị mới đã đi vào lịch sử bằng một mái chèo giữa mưa bom bão đạn. Mỗi lần nghĩ về Mẹ, tôi không chỉ cảm thấy khâm phục, mà còn thấy lòng mình lặng đi trước những hy sinh quá đỗi âm thầm của một con người bình thường nhưng mang trái tim thật phi thường. thuở nhỏ đã phải đi ở đợ suốt 18 năm.
- Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt (1908 – 1968) sinh ra tại thị xã Đồng Hới tỉnh Quảng Bình, trong một gia đình ngư dân nghèo sống bên dòng sông Nhật Lệ. Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, khi quê hương Quảng Bình trở thành “túi bom” của miền Bắc, dòng sông Nhật Lệ ngày nào cũng oằn mình dưới tiếng máy bay, tiếng bom rơi và khói lửa. Giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc ấy, có một người mẹ tuổi đã ngoài sáu mươi vẫn lặng lẽ chèo đò đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa qua sông.
- Điều khiến tôi xúc động nhất không phải là những chiến công lớn lao, mà chính là sự bình thản của Mẹ trước hiểm nguy. Người phụ nữ ấy đâu phải không biết sợ. Mẹ cũng là một con người bằng xương bằng thịt, cũng có những nỗi lo và khát khao được sống yên bình như bao người khác. Nhưng trong thời khắc đất nước cần, Mẹ đã đặt sự an nguy của Tổ quốc lên trên nỗi sợ của riêng mình.
- Tôi thường hình dung hình ảnh Mẹ giữa một chiều sông đầy khói lửa: mái tóc bạc phơ bay trong gió, đôi bàn tay gầy guộc vẫn ghì chặt mái chèo, con đò nhỏ chòng chành giữa tiếng bom rung chuyển mặt nước của dòng song Nhật Lệ. Có lẽ mỗi chuyến đò của Mẹ đều là một lần bước qua ranh giới của sự sống và cái chết. Nhưng Mẹ vẫn đi, vẫn lặng lẽ xuôi ngược như một điều rất đỗi tự nhiên. Chính sự lặng lẽ ấy lại làm nên vẻ đẹp lớn lao nhất.
- Có những anh hùng được nhớ đến bằng những trận đánh vang dội, còn Mẹ Suốt được nhớ đến bằng hình ảnh một con đò nhỏ trên dòng sông quê hương. Nhưng đôi khi, chính những điều bình dị ấy lại chạm sâu nhất vào trái tim con người và đặc biệt là người dân Quảng Bình. Bởi phía sau mái chèo của Mẹ không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình yêu quê hương tha thiết, là đức hy sinh của một người mẹ Việt Nam đã dành cả cuộc đời mình cho đất nước. Sinh ra trong thời bình, tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi hay chứng kiến chiến tranh khốc liệt. Nhưng mỗi lần đọc về Mẹ Suốt, tôi lại cảm nhận rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Tôi hiểu rằng cuộc sống yên bình mà mình đang có được đánh đổi bằng biết bao máu, nước mắt và cả tuổi xuân của những con người bình dị như Mẹ.
-Với tôi, hình ảnh Mẹ Suốt không chỉ là một phần của lịch sử, mà còn là lời nhắc nhở về lòng biết ơn. Bởi phía sau những trang sách hay những tượng đài im lặng là cuộc đời thật của những con người đã sống, đã hy sinh và đã dành trọn trái tim cho Tổ quốc. Và có lẽ, điều đẹp đẽ nhất ở Mẹ chính là: dù đi qua chiến tranh khốc liệt, Mẹ vẫn hiện lên thật hiền hậu, giản dị như chính dòng sông Nhật Lệ quê hương âm thầm chảy nhưng mang trong mình sức mạnh không gì có thể khuất phục.



