MẸ SUỐT – DÒNG SÔNG KHÔNG BAO GIỜ NGỪNG CHẢY
MẸ SUỐT – DÒNG SÔNG KHÔNG BAO GIỜ NGỪNG CHẢY

Có những con người bước vào lịch sử không phải bằng những điều lớn lao mà bằng một công việc tưởng như rất đỗi bình thường. Có những người mẹ cả đời không khoác trên mình bộ quân phục, không cầm súng chiến đấu, nhưng tên tuổi lại trở thành một phần của lịch sử dân tộc. Với tôi, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Suốt – người mà nhân dân trìu mến gọi bằng cái tên Mẹ Suốt – là một con người như thế.
Mỗi lần nghe đến hai tiếng "Mẹ Suốt", trong tâm trí tôi lại hiện lên hình ảnh một người phụ nữ nhỏ bé giữa dòng sông Nhật Lệ. Con thuyền của mẹ không lớn, nhưng trên đó chở biết bao bộ đội, thương binh, cán bộ và hàng hóa qua sông. Dòng sông năm ấy không chỉ có sóng nước. Trên mặt sông còn có bom đạn, hiểm nguy và ranh giới mong manh giữa sự sống với cái chết.
Vậy mà mẹ vẫn chèo.
Ngày này qua ngày khác.
Chuyến này nối tiếp chuyến khác.
Không phải vì mẹ không biết sợ, mà bởi mẹ hiểu phía bên kia dòng sông là những người đang cần mình.
Tôi đã nhiều lần tự hỏi: Một người phụ nữ bình thường lấy đâu ra sức mạnh để có thể chèo thuyền giữa mưa bom bão đạn?
Có lẽ sức mạnh ấy bắt đầu từ tình yêu quê hương.
Mẹ Suốt sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Bình, nơi chiến tranh từng đi qua với tất cả sự khốc liệt. Khi đất nước bước vào những năm tháng gian lao, mẹ không đứng ngoài cuộc. Mẹ nhận nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội, cán bộ qua sông Nhật Lệ, vận chuyển thương binh, vũ khí và hàng hóa phục vụ chiến trường.
Công việc ấy đòi hỏi sự gan dạ phi thường.
Bởi mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Nhưng điều khiến tôi xúc động nhất là mẹ vẫn làm công việc ấy với sự bình thản của một người mẹ đang làm điều cần làm cho những đứa con của mình.
Những người lính qua sông có thể không phải con ruột của mẹ, nhưng trong trái tim của người mẹ, họ vẫn là những người con cần được chở che.
Có lẽ vì thế mà con thuyền của Mẹ Suốt không chỉ chở người qua một dòng sông.
Nó chở theo niềm tin.
Chở theo sự sống.
Và chở cả một phần hậu phương hướng về tiền tuyến.
Điều đẹp nhất ở Mẹ Suốt, theo tôi, chính là sự bình dị.
Mẹ không phải một con người sinh ra đã mang dáng dấp của một anh hùng.
Mẹ là một người phụ nữ lao động.
Mẹ có gia đình.
Có những người thân yêu.
Có cuộc sống bình thường như bao người phụ nữ khác.
Nhưng khi quê hương cần, mẹ đã bước ra khỏi cuộc sống riêng để nhận lấy phần việc của mình.
Chính sự bình dị ấy khiến hình ảnh Mẹ Suốt trở nên lớn lao.
Bởi anh hùng không phải lúc nào cũng là những người đứng ở nơi cao nhất.
Đôi khi, anh hùng là một người mẹ đứng bên bến sông.
Là đôi bàn tay chai sạn nắm lấy mái chèo.
Là dáng người nhỏ bé kiên cường vượt qua những đợt bom.
Là một con người biết rằng phía trước nguy hiểm nhưng vẫn tiếp tục đi tới.
Tôi đặc biệt xúc động khi nghĩ đến chữ "mẹ" trong tên gọi Mẹ Suốt.
Trong chiến tranh, có biết bao người mẹ đã tiễn con mình ra trận.
Có những người mẹ chờ con trong nhiều năm.
Có những người mẹ mãi mãi không còn được nhìn thấy con trở về.
Và cũng có những người mẹ như Mẹ Suốt – không chỉ chăm lo cho những người con của riêng mình mà còn dang tay chở che cho những người con của Tổ quốc.
Có lẽ chính tình mẫu tử đã làm nên sức mạnh của mẹ.
Mẹ chèo thuyền không chỉ bằng đôi tay.
Mẹ chèo bằng tình thương.
Mẹ chèo bằng lòng yêu nước.
Mẹ chèo bằng niềm tin rằng những con người đang chiến đấu ngoài kia xứng đáng được trở về.
Bởi thế, mỗi chuyến đò của mẹ đều mang trong mình một ý nghĩa lớn lao.
Ngày hôm nay, dòng sông Nhật Lệ vẫn chảy.
Nước vẫn trôi về phía biển.
Những con thuyền hôm nay không còn phải né tránh bom đạn.
Những người qua sông không còn phải nhìn lên bầu trời để lo sợ những trận oanh kích.
Nhưng tôi tin rằng dòng sông ấy vẫn nhớ.
Nhớ một người mẹ năm xưa đã từng chèo thuyền giữa những ngày tháng khốc liệt nhất.
Nhớ những chuyến đò không đếm được bằng số lần qua lại, mà bằng những sinh mạng đã được đưa đến nơi an toàn.
Và tôi cũng tin rằng, mỗi khi đứng trước dòng Nhật Lệ, người ta sẽ không chỉ nhìn thấy một dòng sông.
Người ta sẽ nhìn thấy bóng dáng một người mẹ.
Là một học sinh sinh ra trong hòa bình, tôi may mắn chưa từng phải sống trong những năm tháng mà một chuyến qua sông cũng có thể trở thành một cuộc chiến đấu. Con đường đến trường của tôi hôm nay bình yên. Tôi có thể ngồi trong lớp học, đọc sách, nuôi dưỡng những ước mơ và nghĩ về tương lai.
Nhưng chính sự bình yên ấy khiến tôi càng biết ơn những người như Mẹ Suốt.
Tôi hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.
Đằng sau một con đường bình yên là những người đã từng mở đường.
Đằng sau một bầu trời không tiếng bom là những người từng đứng dưới bom đạn.
Và đằng sau tuổi trẻ bình yên của chúng tôi là tuổi trẻ của những thế hệ đã chấp nhận hy sinh.
Mẹ Suốt đã trao cho đất nước những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình.
Vậy thế hệ chúng tôi có thể làm gì để đáp lại?
Có lẽ không cần những điều quá lớn lao.
Chúng tôi có thể học tập nghiêm túc hơn.
Có thể sống trách nhiệm hơn.
Có thể biết yêu thương gia đình, quê hương.
Có thể biết trân trọng lịch sử thay vì thờ ơ với quá khứ.
Và quan trọng nhất, chúng tôi phải biết biến lòng biết ơn thành hành động.
Mẹ Suốt đã đi qua cuộc đời như một dòng sông.
Dòng sông ấy có những ngày dữ dội, có những khúc quanh đau đớn, nhưng cuối cùng vẫn chảy về phía biển lớn.
Cuộc đời mẹ cũng vậy.
Mẹ đã đi qua chiến tranh bằng đôi tay của một người lao động, bằng trái tim của một người mẹ và bằng ý chí của một người con đất Việt.
Có thể thời gian sẽ làm những vết tích của chiến tranh phai dần.
Có thể thế hệ từng sống trong những năm tháng ấy rồi sẽ lần lượt trở về với đất mẹ.
Nhưng tên tuổi của Mẹ Suốt sẽ vẫn còn ở lại.
Ở lại bên dòng Nhật Lệ.
Ở lại trong những trang sách.
Ở lại trong ký ức của quê hương Quảng Bình.
Và ở lại trong trái tim những người trẻ hôm nay.
Tôi nghĩ, một người chỉ thực sự sống mãi khi những điều tốt đẹp họ làm vẫn tiếp tục truyền cảm hứng cho người khác.
Mẹ Suốt đã sống một cuộc đời như thế.
Mẹ đã biến một mái chèo bình dị thành biểu tượng của lòng dũng cảm.
Biến một chuyến đò thành một phần của lịch sử.
Và biến cuộc đời mình thành một lời nhắc nhở dịu dàng mà sâu sắc:
Khi Tổ quốc cần, những con người bình dị nhất cũng có thể làm nên những điều phi thường nhất.
Dòng Nhật Lệ hôm nay vẫn lặng lẽ chảy.
Nhưng tôi tin, trong tiếng nước vỗ vào bờ, vẫn còn vang đâu đó nhịp mái chèo năm xưa.
Nhịp mái chèo của một người mẹ.
Nhịp mái chèo của lòng yêu nước.
Và nhịp mái chèo đã đưa cả một thế hệ đi qua chiến tranh để cập bến hòa bình.



