Người có công giúp đỡ cách mạng

MẸ SUỐT – DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ

MẸ SUỐT – DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ

Quảng Trị17/03/2026Phạm Phương Hoàng Thái (Chi đoàn Văn phòng Đăng ký đất đai tỉnh Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ SUỐT – DÒNG SÔNG KHÔNG NGỦ

Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi bom đạn trút xuống dải đất miền Trung như muốn xé toạc từng tấc đất, có một người mẹ vẫn lặng lẽ đứng đó – nhỏ bé nhưng kiên cường như chính quê hương mình. Đó là Nguyễn Thị Suốt, người mà nhân dân trìu mến gọi bằng cái tên giản dị: Mẹ Suốt.

Quê mẹ ở Đồng Hới, nơi dòng sông Nhật Lệ ngày ngày chảy qua, hiền hòa trong thời bình nhưng lại trở thành tuyến lửa ác liệt trong chiến tranh. Khi giặc Mỹ đánh phá miền Bắc, cây cầu bị phá hủy, giao thông bị chia cắt, dòng sông ấy trở thành ranh giới sống – chết. Và cũng chính nơi đó, mẹ đã chọn cho mình một “chiến trường”.

Ngày qua ngày, bất chấp bom rơi đạn nổ, mẹ vẫn chèo đò đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa qua sông. Con đò nhỏ của mẹ không chỉ chở người mà còn chở theo niềm tin, hy vọng và cả tương lai của Tổ quốc. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy. Có những đêm tối mịt mùng, pháo sáng rạch ngang bầu trời, tiếng máy bay gầm rú, nhưng mái chèo của mẹ vẫn đều đặn khua nước.

Người ta kể rằng, có lần bom nổ gần đến mức con đò chao đảo dữ dội, nước tràn vào. Nhưng mẹ vẫn bình tĩnh giữ tay chèo, đưa chuyến đò cập bến an toàn. Với mẹ, nỗi sợ dường như không tồn tại. Chỉ có một điều duy nhất luôn thường trực trong tim: “Còn người là còn đò, còn đò là còn đường ra tiền tuyến.”

Mẹ không phải là người lính cầm súng, nhưng mỗi nhịp chèo của mẹ là một nhịp chiến đấu. Không có quân hàm trên vai, nhưng trái tim mẹ mang sức mạnh của cả một dân tộc. Mẹ đã biến dòng sông quê hương thành con đường tiếp sức cho kháng chiến, biến con đò nhỏ thành biểu tượng của lòng quả cảm.

Năm tháng qua đi, chiến tranh lùi xa, nhưng hình ảnh mẹ vẫn còn đó – như một huyền thoại sống mãi trong lòng người dân Việt Nam. Tên mẹ được nhắc đến không chỉ với sự kính trọng mà còn bằng tất cả niềm tự hào.

Hôm nay, khi đất nước đã yên bình, chúng ta đi qua những cây cầu vững chãi, những con đường thênh thang, càng thấm thía hơn sự hy sinh thầm lặng của những con người như mẹ. Câu chuyện về Mẹ Suốt không chỉ là ký ức của một thời hoa lửa, mà còn là lời nhắc nhở cho thế hệ trẻ hôm nay: hãy biết trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.

Bởi lẽ, lịch sử không chỉ nằm trong sách vở. Lịch sử là những con người bằng xương bằng thịt – như mẹ – đã sống, đã chiến đấu và đã yêu Tổ quốc bằng tất cả trái tim mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn