MẸ SUỐT – KHI MỘT MÁI CHÈO GÁNH CẢ LÒNG YÊU NƯỚC
👉 Thông điệp gửi tới thanh niên hôm nay: Học Mẹ Suốt là học cách yêu nước từ những việc nhỏ, biết bền bỉ, trách nhiệm và dấn thân vì cộng đồng. Trong hòa bình, lòng yêu nước ấy thể hiện bằng việc làm tốt công việc của mình, sẵn sàng góp sức khi Tổ quốc và nhân dân cần.

MẸ SUỐT – KHI MỘT MÁI CHÈO GÁNH CẢ LÒNG YÊU NƯỚC
Có những anh hùng không bước ra từ bục diễn thuyết, không mang quân hàm, cũng chẳng sở hữu những chiến công ghi bằng tiếng nổ. Họ đi ra từ đời sống rất đỗi bình dị của nhân dân, từ bến sông, con đò, mái chèo, nắm cơm độn sắn. Giữa thời hoa lửa của dân tộc, hình ảnh Nguyễn Thị Suốt – người mẹ chèo đò trên sông Nhật Lệ – đã trở thành biểu tượng bất tử của lòng yêu nước giản dị mà phi thường.
Mẹ Suốt sinh ra và lớn lên bên bờ sông, cuộc đời gắn với con nước, mái chèo, với mưu sinh lam lũ. Khi chiến tranh chống Mỹ lan tới Quảng Bình, sông Nhật Lệ trở thành tuyến vượt sông trọng yếu. Bom đạn dội xuống ngày đêm, bến bờ tan hoang, cái chết rình rập từng nhịp nước. Trong hoàn cảnh ấy, mẹ Suốt – một người phụ nữ tuổi đã cao – không rời bến sông. Mẹ ở lại, lặng lẽ chèo đò đưa bộ đội, thương binh, vũ khí, lương thực qua sông.
Những chuyến đò của mẹ không có lịch cố định. Khi có bộ đội cần qua, mẹ đi. Khi thương binh cần vượt sông, mẹ đi. Khi trời mưa gió, khi đêm tối, khi bom nổ gần bờ, mẹ vẫn đi. Mái chèo gỗ mòn theo năm tháng, đôi tay mẹ chai sạn, lưng còng dần theo con nước, nhưng ý chí thì thẳng như mũi chèo rẽ sóng.
Có những đêm, pháo sáng rạch ngang bầu trời. Máy bay gầm rú. Con đò nhỏ rung lên bần bật giữa dòng. Bộ đội lo lắng bảo mẹ quay lại, nhưng mẹ chỉ cười hiền: “Các chú còn việc, mẹ còn chèo.” Câu nói mộc mạc ấy, trong khói lửa chiến tranh, trở thành lời thề của lòng dân với Tổ quốc.
Mẹ Suốt không học nhiều chữ, nhưng mẹ hiểu rất rõ điều mình đang làm. Mỗi chuyến đò qua sông là một lần đặt sinh mạng mình trước bom đạn, để đổi lấy sự an toàn cho người khác. Mẹ không tính toán thiệt hơn. Với mẹ, yêu nước không phải khái niệm lớn lao, mà là làm tròn việc cần làm, đúng lúc, đúng nơi.
Bom đạn ngày càng ác liệt. Có chuyến đò trúng mảnh bom, nước tràn vào lòng thuyền. Mẹ bình tĩnh vá lại, tiếp tục chèo. Có lần, đò vừa cập bờ thì bom nổ, đất đá tung lên, sóng dội ngược. Mẹ ngã xuống, rồi lại gượng dậy. Bến sông có thể đổi thay, nhưng mẹ Suốt thì không rời bến.
Ngày mẹ hy sinh, con sông như lặng đi. Đồng đội, nhân dân đứng bên bờ, nhìn mái chèo quen thuộc không còn trở lại. Nhưng mẹ không rời con sông. Mẹ ở lại trong ký ức, trong câu chuyện truyền miệng, trong những vần thơ, khúc hát. Tên mẹ được gọi lên như gọi một phần của dòng sông – nơi lòng yêu nước đã hóa thành nhịp chèo.
Mẹ Suốt không đại diện cho riêng một con người. Mẹ đại diện cho hàng triệu bà mẹ Việt Nam – những người đã gánh vác chiến tranh bằng đôi vai thầm lặng, bằng những việc làm bình thường mà vĩ đại. Ở mẹ, người ta thấy rõ một chân lý: sức mạnh của dân tộc được tạo nên từ những con người bình dị nhất.
👉 Thông điệp gửi tới thanh niên hôm nay:
Học Mẹ Suốt là học cách yêu nước từ những việc nhỏ, biết bền bỉ, trách nhiệm và dấn thân vì cộng đồng. Trong hòa bình, lòng yêu nước ấy thể hiện bằng việc làm tốt công việc của mình, sẵn sàng góp sức khi Tổ quốc và nhân dân cần.



