MẸ SUỐT - KHÍ PHÁCH HIÊN NGANG CỦA BÔNG HOA THÉP TRÊN DÒNG NHẬT LỆ RỰC LỬA
BÙI THỊ MINH PHƯƠNG
“Ngẩng đầu mái tóc mẹ rung
Gió lay như sóng biển tung, trắng bờ...
Gan chi gan rứa, mẹ nờ?
Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai?”
(Tố Hữu - Mẹ Suốt, trích tập thơ Ra trận 1972)
Thời điểm tháng 2/1965, Mỹ mở rộng chiến tranh leo thang ra miền Bắc.
Than ôi! Những ngày này, dòng Nhật Lệ nóng bỏng hơn bao giờ hết! Những cột nước đen ngòm tung lên dữ dội bởi đạn bom, cả những lần máy bay bổ nhào, phóng róc két. Đặc biệt, vào ngày 7/2/1965, không lực Hoa Kỳ đã huy động tới 160 lần chiếc máy bay phản lực hiện đại để bắn phá, khiến cả thị xã Đồng Hới "rung chuyển trong khói lửa đạn bom". Đồng Hới, Bảo Ninh là một trong những trọng điểm bị giặc đánh phá ác liệt đầu tiên. Từ đây, nhiều bông hoa nở rộ trong vườn hoa của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, với phong trào “hai giỏi”, “ba đảm đang”.
Mẹ Suốt, bông hoa thép gan trường của cách mạng, ở tuổi 60, đã vươn lên thành biểu tượng bất khuất bằng những"chuyến đò sinh tử" hiên ngang giữa dòng Nhật Lệ “nước sôi, đạn bỏng”. Cầm chắc tay chèo, mẹ đã hoàn thành hàng ngàn chuyến đò chở bộ đội sang sông, chuyển đạn từ bờ ra tàu chiến của ta để ta đánh trả quân thù trước khi hy sinh anh dũng ngày 11/10/1968 bởi bom đạn của kẻ thù.
Cho đến nay, những người từng trực tiếp chiến đấu và chứng kiến buổi sáng 7/2/1965 ấy vẫn không thể lý giải và hiểu nổi vì sao giữa dòng Nhật Lệ đang oằn mình trong bom đạn mà Mẹ Suốt vẫn có thể anh dũng xông pha và hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc đến thế; phải chăng, Nhật Lệ không chỉ sục sôi bom đạn mà còn được tiếp thêm sức nóng bởi ngọn lửa tinh thần của người mẹ anh hùng, một ý chí sắt đá luôn rực cháy qua lời khẳng định đầy tự hào: “Ông nhà theo bạn xuất quân, nay tui cũng được vô chân sẵn sàng”
Trong một lần gặp gỡ tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ân cần gọi Mẹ “là anh hùng” và khẳng định: “Cả dân tộc ta đều phấn đấu để trở thành anh hùng”. Những lời nói giản dị, ấm áp ấy không chỉ là sự vinh danh dành riêng cho Mẹ, mà còn là lời ngợi ca khí phách của cả một dân tộc bám biển, giữ sông để bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.
Bến đò Nhật Lệ năm xưa nay đã sừng sững tượng đài Mẹ Suốt, với khuôn mặt cương nghị luôn hướng ra phía biển cả bao la. Ánh mắt kiên định nhìn ra phía biển như tạc vào tâm khảm ta tinh thần cống hiến bất tử của người mẹ anh hùng: “Sống là cho mà chết cũng là cho”



