Mẹ Suốt - Khúc Ca Bất Tử Giữa Dòng Nhật Lệ
Nguyễn Thị Hải Yến

Giữa bản trường ca bi tráng của dân tộc, có những cái tên không chỉ ghi dấu vào lịch sử, mà còn khắc sâu vào tâm khảm triệu triệu người Việt Nam như một biểu tượng của lòng quả cảm. Mẹ Suốt – người mẹ bình dị của dòng Nhật Lệ, chính là một khúc ca như thế: trầm hùng, tha thiết và vĩnh hằng theo thời gian.
Sinh ra trên mảnh đất Bảo Ninh nắng gió, cuộc đời Mẹ Suốt là chuỗi những nhọc nhằn, lam lũ của một kiếp người nghèo khó. Ở cái tuổi lẽ ra phải được quây quần bên cháu con, mẹ Suốt lại chọn cho mình một sứ mệnh: làm người "chở đò sang sông" trong mưa bom bão đạn. Hãy tưởng tượng hình ảnh một người mẹ gầy gò, đôi bàn tay gân guốc sạm nắng vẫn vững vàng tay chèo giữa mênh mông sóng nước. Tiếng chèo khua nước đều đặn, kiên cường như nhịp đập của trái tim yêu nước chưa bao giờ ngừng nghỉ. Mẹ đưa cán bộ, bộ đội, thương binh qua sông, không chỉ bằng những chuyến đò, mà bằng tất thảy tình yêu thương dành cho những đứa con của Tổ quốc. Máy bay địch gào thét, bom đạn cày xới mặt sông, nhưng chẳng gì có thể lay chuyển được đức hy sinh cao cả của mẹ.
Năm 1968, mẹ đã hóa thân vào lòng đất mẹ trong một trận bom tàn khốc khi đang thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng. Mẹ ra đi, nhưng bóng hình mẹ – tay chèo kiên định, ánh mắt hiền từ soi rọi giữa mưa bom – vẫn mãi là ngọn hải đăng rực rỡ nhất. Tên tuổi mẹ đã trở thành một phần linh thiêng của lịch sử, một tượng đài bằng máu và hoa, nhắc nhở chúng ta về cốt cách của người phụ nữ Việt Nam: "giỏi việc nước, đảm việc nhà", kiên trung, bất khuất.
Chúng ta cúi đầu nghiêng mình trước Mẹ, không chỉ với lòng tri ân sâu sắc, mà còn với niềm tự hào vô hạn. Mẹ Suốt, dù đã xa cách cõi đời, nhưng vẫn sống mãi trong từng nhịp sóng Nhật Lệ, trong từng hơi thở của đất nước thanh bình hôm nay. Mẹ là vẻ đẹp vĩnh cửu, là lời khẳng định đanh thép về sức mạnh vô song của lòng dân tộc trước bất kỳ kẻ thù nào.



