Anh hùng Lực lượng vũ trang

MẸ SUỐT: MÁI CHÈO BẤT KHUẤT DƯỚI LÀN BOM ĐẠN

Bài viết là một bản anh hùng ca bằng ngôn từ, khắc họa chân thực và xúc động hình tượng Mẹ Suốt — biểu tượng bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.

Ninh Bình30/04/2026Vũ Trà My (Phòng Doanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẸ SUỐT: MÁI CHÈO BẤT KHUẤT DƯỚI LÀN BOM ĐẠN

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước sục sôi, mảnh đất Quảng Bình "tuyến đầu lửa đạn" đã sản sinh ra biết bao tấm gương anh dũng. Nhưng có lẽ, đọng lại sâu đậm nhất trong lòng mỗi người dân Việt Nam là hình ảnh người mẹ hiền hậu, tay yếu chân mềm nhưng vững vàng chèo lái con đò qua dòng sông Nhật Lệ giữa mưa bom bão đạn. Đó chính là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Suốt, người mà chúng ta vẫn thân thương gọi bằng cái tên: Mẹ Suốt.

Mẹ Suốt sinh ra từ gian khó, cả cuộc đời gắn liền với bến nước, con đò. Khi cuộc chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ lan rộng ra miền Bắc, Quảng Bình trở thành tọa độ lửa, ngày đêm hứng chịu hàng nghìn tấn bom nát đá vụn. Ở cái tuổi sáu mươi, cái tuổi lẽ ra phải được an nhàn bên con cháu, mẹ lại tình nguyện chọn cho mình một vị trí nguy hiểm nhất: người đưa đò trên sông Nhật Lệ để chi viện cho chiến trường.

Hình ảnh mẹ Suốt hiện lên thật đẹp và hiên ngang giữa dòng sông mênh mông. Dưới bầu trời vây kín bởi máy bay phản lực gầm rú, mặt nước bị xới tung bởi những cột sóng bom cao vút, mẹ vẫn bình thản cầm lái. Đôi bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc, bám chặt lấy mái chèo, đưa từng đoàn bộ đội, từng chuyến vũ khí, lương thực sang sông. Người ta hỏi mẹ có sợ không, mẹ chỉ cười hiền hậu: "Tui già rồi, súng đạn nó chừa tui ra. Phải đưa các con qua sông để kịp đánh giặc chứ!". Lời nói giản dị ấy chứa đựng một ý chí thép, một lòng yêu nước nồng nàn mà không thế lực nào có thể khuất phục.

Nhà thơ Tố Hữu đã từng xúc động viết về mẹ:

"Ngẩng đầu nhìn súng đánh bừa

Lòng không sợ nó, cúi vừa tay chèo"

Đó không chỉ là một câu thơ, đó là bức tranh sống động về khí phách của người phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, Bất khuất, Trung hậu, Đảm đang". Mẹ không có súng gươm, vũ khí của mẹ là mái chèo gỗ, là tình thương yêu vô bờ bến dành cho những người chiến sĩ mà mẹ coi như con đẻ của mình.

Năm 1968, mẹ Suốt đã ngã xuống ngay trên bến đò thân thuộc trong một trận oanh tạc của kẻ thù. Mẹ ra đi, nhưng bóng hình mẹ vẫn còn đó, tạc vào non sông. Tượng đài mẹ Suốt uy nghi bên bờ sông Nhật Lệ hôm nay không chỉ là một công trình nghệ thuật, mà là biểu tượng của tinh thần quật cường, là lời nhắc nhở cho thế hệ mai sau về cái giá của hòa bình và độc lập.

Câu chuyện về Mẹ Suốt sẽ mãi là bản anh hùng ca bất tử. Mẹ đã chứng minh cho thế giới thấy rằng: Một dân tộc có những người mẹ vĩ đại như thế, chắc chắn dân tộc đó sẽ chiến thắng. Mẹ không chỉ chở người qua sông, mẹ đã chèo lái cả một niềm tin, một hy vọng đi đến ngày khải hoàn của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ SUỐT: MÁI CHÈO BẤT KHUẤT DƯỚI LÀN BOM ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa