Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Mẹ Suốt – Mái chèo bất khuất trên dòng sông Nhật Lệ

Bất chấp mưa bom bão đạn của không quân Mỹ xới tung bến đò Nhật Lệ, người mẹ Quảng Bình gần 60 tuổi vẫn kiên cường chèo hàng ngàn chuyến đò đưa bộ đội, thương binh và vũ khí qua sông an toàn.

Quảng Trị26/08/2026Phạm Xuân Ngọc (Đoàn UBND tỉnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, thị xã Đồng Hới (nay là thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình) là một trong những tọa độ lửa bị đánh phá khốc liệt nhất. Dòng sông Nhật Lệ trở thành tuyến giao thông huyết mạch để đưa quân lương, vũ khí từ miền Bắc chi viện cho chiến trường miền Nam. Và chính tại bến sông ấy, hình ảnh Mẹ Suốt (tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1906 tại xã Bảo Ninh, Đồng Hới) đã trở thành huyền thoại sống động về lòng dũng cảm của phụ nữ Việt Nam.

Năm 1964, khi Mỹ bắt đầu leo thang mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân và hải quân, Quảng Bình hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn. Lúc bấy giờ, tuy đã gần 60 tuổi – cái tuổi đáng lẽ được nghỉ ngơi – Mẹ Suốt vẫn chủ động xung phong nhận nhiệm vụ chèo đò ngang đưa cán bộ, chiến sĩ, thương binh và đạn dược qua sông Nhật Lệ.

Suốt những năm từ 1964 đến 1967, bến đò Bảo Ninh luôn nằm trong tầm ngắm oanh tạc của máy bay Mỹ. Mưa bom, bão đạn gầm rú ngày đêm, mặt sông Nhật Lệ cày xới liên tục, nhưng chưa một ngày nào con đò của Mẹ ngừng chèo. Trung bình mỗi năm, Mẹ Suốt đã kiên cường cầm lái khoảng 1.400 chuyến đò ngang. Cứ mỗi lần tiếng còi báo động dứt hoặc ngay cả khi máy bay thù đang điên cuồng bắn phá, Mẹ lại bình tĩnh tát nước, nắn lại mái chèo, tay sương gân guốc lái con đò rẽ sóng đưa lực lượng cách mạng sang bờ bên kia an toàn.

Ngày 1 tháng 1 năm 1967, Mẹ Nguyễn Thị Suốt vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động (ngành Giao thông vận tải). Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một trận bom bi oanh tạc bất ngờ của không quân Mỹ xuống bến đò Bảo Ninh, Mẹ đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất quê hương.

Hình ảnh Mẹ Suốt tay chắc mái chèo, đầu ngẩng cao hiên ngang trước sóng gió bom đạn đã đi vào thơ ca, nghệ thuật và trở thành tượng đài vĩnh cửu trong lòng nhân dân cả nước. Tấm gương kiên trung của Mẹ là lời nhắc nhở sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về tinh thần "Cứu nước, mình chờ chi ai".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn