MẸ SUỐT – NGƯỜI CHÈO ĐÒ GIỮA THỜI HOA LỬA
MẸ SUỐT – NGƯỜI CHÈO ĐÒ GIỮA THỜI HOA LỬA
Dòng Nhật Lệ ngày ấy vẫn xanh.
Nhưng trên bầu trời Quảng Bình, những ngày chiến tranh, màu xanh ấy nhiều khi bị che khuất bởi tiếng máy bay và những đợt bom.
Giữa những ngày tháng ấy, có một người phụ nữ đã ngày ngày chèo đò trên dòng sông.
Bà tên là Nguyễn Thị Suốt.
Người dân thường gọi bà bằng cái tên thân thương: Mẹ Suốt.
Bà không phải một người lính.
Không mang quân phục.
Không cầm súng.
Công việc của bà là chèo đò đưa bộ đội, cán bộ và người dân qua sông Nhật Lệ.
Nghe tưởng như một công việc bình thường.
Nhưng trong chiến tranh, mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Máy bay có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Bom đạn có thể trút xuống mặt sông.
Vậy mà Mẹ Suốt vẫn tiếp tục công việc của mình.
Ngày này qua ngày khác.
Chuyến này nối chuyến khác.
Bà chèo đò bằng đôi tay của một người phụ nữ đã trải qua nhiều nhọc nhằn của cuộc đời.
Nhưng phía sau đôi tay ấy là một ý chí mạnh mẽ.
Bà hiểu rằng bên kia sông có những người đang cần được đưa qua.
Có người lính đang trên đường ra trận.
Có cán bộ đang làm nhiệm vụ.
Có người dân cần tìm nơi an toàn.
Và bà không thể bỏ họ lại.
Năm 1967, Mẹ Suốt hy sinh trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ.
Bà đã không trở về.
Nhưng dòng Nhật Lệ vẫn chảy.
Những chuyến đò của bà cũng trở thành một phần ký ức của Quảng Bình trong những năm chiến tranh.
Sau này, người ta dựng tượng Mẹ Suốt bên dòng sông.
Một người phụ nữ đứng đó, tay vẫn như đang giữ mái chèo.
Tôi nghĩ, điều đẹp nhất của bức tượng không phải là sự lớn lao.
Mà là sự bình dị.
Bởi Mẹ Suốt cũng từng là một người mẹ.
Một người phụ nữ của gia đình.
Một người dân bình thường.
Nhưng khi quê hương cần, bà đã làm một công việc phi thường.
Có những người anh hùng bước vào lịch sử bằng những chiến công vang dội.
Còn Mẹ Suốt bước vào lịch sử bằng những chuyến đò.
Một chuyến.
Rồi một chuyến nữa.
Cho đến khi chuyến đò cuối cùng của cuộc đời bà dừng lại giữa dòng sông.
Hôm nay, dòng Nhật Lệ vẫn chảy qua Quảng Bình.
Nước vẫn về biển.
Những chuyến đò ngày xưa đã trở thành ký ức.
Nhưng nếu có ai hỏi tôi hình ảnh nào đẹp nhất về người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh, tôi sẽ nhớ đến một người mẹ đứng bên dòng sông, nắm chắc mái chèo và nhìn về phía trước.
**Mẹ Suốt không chèo một con đò.
Mẹ đã chèo cả một niềm tin qua những năm tháng chiến tranh để đưa quê hương đến bờ bình yên.**


