Bài viết

Mẹ Suốt: Người giữ nhịp sông Nhật Lệ, giữ hồn quê hương

Bài viết khắc họa chân dung Anh hùng Lao động Nguyễn Thị Suốt, người phụ nữ Quảng Bình phi thường đã dũng cảm chèo đò đưa bộ đội, vũ khí qua sông Nhật Lệ giữa bom đạn ác liệt của chiến tranh. Câu chuyện không chỉ ca ngợi lòng yêu nước, ý chí kiên cường của bà mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm, lòng biết ơn và tinh thần cống hiến cho thế hệ trẻ.

Quảng Trị05/06/2026Chi Đoàn 11 Toán 2 (Đoàn phường Đồng Hới)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với một người con sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Quảng Bình đầy nắng gió và bom đạn, cái tên Nguyễn Thị Suốt – Mẹ Suốt anh hùng – luôn vang vọng như một niềm tự hào bất diệt. Đối với tôi, Mẹ Suốt không chỉ là một nhân vật lịch sử trong sách vở, mà là linh hồn của quê hương, là biểu tượng thiêng liêng mà mỗi người dân Quảng Bình đều lớn lên cùng sự kính phục. Cuộc đời Mẹ, từ 18 năm lam lũ đi ở đợ đến ngày trở thành Anh hùng Lao động, là minh chứng cho

một con người vừa bình dị, vừa phi thường – “người giữ nhịp sống” giữa dòng Nhật Lệ đỏ lửa năm xưa.

Hoàn cảnh Mẹ Suốt tham gia kháng chiến gắn liền với những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, đặc biệt từ năm 1964 đến 1967. Khi máy bay Mỹ đánh phá dữ dội Quảng Bình, sông Nhật Lệ trở thành huyết mạch quan trọng, nơi vận chuyển bộ đội, vũ khí và thương binh. Dù đã ở tuổi 58 – cái tuổi mà lẽ ra người ta sẽ an hưởng tuổi già bên gia đình – Mẹ Suốt vẫn xung phong nhận nhiệm vụ lái đò giữa làn bom đạn. Bà chèo đò trong những đêm tối không trăng, những buổi bình minh lửa đạn, giữa tiếng bom nổ dồn dập. Chính trong thời khắc lịch sử ấy, Mẹ đã trở thành người giữ mạch sống cho cả chiến trường.

Hình ảnh in sâu trong tâm trí tôi, không thể nào phai mờ, là khoảnh khắc Mẹ Suốt một tay vững chèo, một tay giữ chắc khẩu súng, đứng thẳng người giữa sóng nước cuồn cuộn. Bom rơi làm nước sông tung trắng xóa, mái tóc bạc của Mẹ bay trong gió như hòa quyện vào làn khói súng.

Vậy mà Mẹ vẫn bình thản, vẫn đưa bộ đội qua sông an toàn, bất chấp mọi hiểm nguy rình rập. Người dân kể rằng, mỗi năm Mẹ chèo đến hơn 1.400 chuyến đò – một con số tưởng chừng chỉ có trong huyền thoại. Câu chuyện ấy không chỉ ấn tượng bởi sự can đảm phi thường, mà còn bởi tình yêu thương vô bờ bến mà Mẹ dành cho đất nước và những người chiến sĩ.

Khi đọc về Mẹ Suốt, tôi không khỏi xúc động và tự hào đến nghẹn ngào. Một người phụ nữ đã chịu nhiều vất vả suốt cuộc đời, vậy mà khi Tổ quốc gọi tên, Mẹ không một chút do dự. Tôi cảm nhận được sức mạnh kỳ lạ của lòng yêu nước: nó có thể giúp một người mẹ gầy gò đứng vững giữa bão lửa, có thể biến một con đò mong manh thành “chiếc cầu sống” nối liền hai bờ hy vọng. Tôi cũng cảm nhận rõ sự hy sinh thầm lặng mà không phải ai cũng biết. Mẹ chiến đấu không phải để được tôn vinh, mà chỉ để giữ gìn bình yên cho những người mẹ khác, những người con khác. Cảm xúc ấy khiến tôi thêm biết ơn quá khứ và trân trọng cuộc sống hiện tại.

Với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện về Mẹ Suốt là một bài học lớn về trách nhiệm và lòng dũng cảm. Mẹ không có học thức cao, không có sức khỏe phi thường, nhưng Mẹ có trái tim mạnh mẽ và niềm tin tuyệt đối vào Tổ quốc. Điều đó nhắc nhở chúng ta rằng sự cống hiến không đòi hỏi những điều vĩ đại, mà bắt đầu từ việc dám đứng lên khi đất nước cần. Trong xã hội hiện đại, khi cuộc sống đủ đầy khiến nhiều người dễ quên mất giá trị của hòa bình, câu chuyện của Mẹ Suốt càng trở nên ý nghĩa: nó giúp chúng ta hiểu rằng cuộc sống hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả mạng sống của biết bao con người. Từ Mẹ Suốt, tôi học được ý chí bền bỉ và tinh thần hy sinh vì cộng đồng. Tôi hiểu rằng lòng tốt, sự can đảm và sự tận tụy có thể biến một người bình thường thành anh hùng. Tôi học được cách sống giản dị nhưng nghĩa tình, biết yêu thương, sẻ chia và sẵn sàng gánh vác trong lúc khó khăn. Đặc biệt, tôi học được rằng mỗi người trẻ chúng ta cần biết tự rèn luyện bản thân, sống có mục tiêu và có trách nhiệm – bởi đất nước luôn cần những con người như thế.

Là một người con của mảnh đất Quảng Bình, tôi mong muốn lan tỏa câu chuyện về Mẹ Suốt đến thật nhiều người hơn. Tôi hy vọng rằng không chỉ người Quảng Bình mà cả những bạn trẻ ở mọi miền Tổ quốc đều biết rằng nơi bến đò Nhật Lệ thơ mộng ấy từng có một người mẹ đã hiến dâng cả cuộc đời cho độc lập dân tộc. Tôi muốn gửi gắm lòng biết ơn sâu sắc và niềm tự

hào của quê hương mình; đồng thời hy vọng câu chuyện sẽ tiếp thêm sức mạnh để thế hệ trẻ sống tốt hơn, nhân ái hơn và trân trọng hòa bình hôm nay. Đó cũng là cách tôi – một người trẻ – tiếp nối mạch sống đẹp đẽ mà Mẹ Suốt đã để lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn