Mẹ Suốt – Người lái đò trên dòng sông Nhật Lệ
Người phụ nữ dũng cảm chèo đò đưa bộ đội qua sông dưới làn bom đạn. Hoạt động tại vùng "túi bom" Quảng Bình trong những năm chống Mỹ ác liệt nhất. Biểu tượng của hậu phương vững chắc và lòng yêu nước của phụ nữ Việt Nam. Được nhà thơ Tố Hữu ca ngợi qua bài thơ nổi tiếng "Mẹ Suốt".
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi Quảng Bình trở thành "túi bom" của giặc để ngăn chặn sự chi viện từ miền Bắc vào miền Nam, trên dòng sông Nhật Lệ hiền hòa lại xuất hiện một bóng hình can trường của một người phụ nữ luống tuổi. Đó là mẹ Nguyễn Thị Suốt, một người mẹ đã bước sang tuổi 60 nhưng vẫn hằng ngày tay chèo tay lái, đưa bộ đội và hàng hóa qua sông giữa những cơn mưa bom bão đạn.
Năm 1964, khi đế quốc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc, dòng sông Nhật Lệ trở thành tọa độ lửa. Máy bay địch gầm rú trên bầu trời, bom nổ váng óc, nước sông bắn tung tóe nhưng mẹ Suốt vẫn không rời tay chèo. Mẹ nói: "Tui chết thì chỉ chết một mình tui, còn để các con qua sông đánh giặc". Với chiếc đò nhỏ, mẹ đã trở thành gạch nối quan trọng giữa hai bờ, đảm bảo mạch máu giao thông không bao giờ bị cắt đứt. Hình ảnh người mẹ già tóc bạc phơ, quấn chiếc khăn rằn, hiên ngang dưới làn khói bom đã trở thành một biểu tượng bất tử của phụ nữ Việt Nam: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang".
Năm 1968, mẹ Suốt đã hy sinh trong một trận bom oanh tạc của giặc Mỹ ngay bên bến phà quen thuộc. Mẹ ngã xuống, nhưng dòng sông Nhật Lệ vẫn cuộn chảy như mang theo tinh thần của mẹ hòa vào biển lớn. Mỗi chuyến đò hôm nay đi qua bến sông xưa, người ta vẫn như thấy bóng mẹ thấp thoáng, vẫn nghe tiếng chèo khua nước đều đặn, nhắc nhở thế hệ mai sau về một "Hoa Lửa" rực sáng trên sóng nước quê hương.



