Người có công giúp đỡ cách mạng

Mẹ Suốt – Người mẹ anh hùng bên dòng Nhật Lệ

Mẹ Suốt – Người mẹ anh hùng bên dòng Nhật Lệ

20/03/2026Trần Hồ Minh Phương (Chi đoàn GTVT, Đoàn cơ sở Sở Xây dựng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, mảnh đất Quảng Bình được ví như “tuyến lửa” của miền Bắc. Bom đạn kẻ thù trút xuống ngày đêm, tàn phá làng mạc, ruộng đồng, nhưng cũng chính nơi đây đã sản sinh ra biết bao con người anh dũng, kiên cường. Một trong những con người tiêu biểu ấy là Mẹ Suốt – tên thật là Nguyễn Thị Suốt, người đã dành cả cuộc đời mình lặng thầm cống hiến cho cách mạng.

undefinedMẹ Suốt sinh ra trong một gia đình nghèo, cuộc sống gắn bó với nghề sông nước. Từ nhỏ, mẹ đã quen với mái chèo, với dòng sông quê hương hiền hòa. Cuộc đời mẹ tưởng chừng sẽ trôi qua bình dị như bao người dân lao động khác, nếu như chiến tranh không ập đến. Khi đế quốc Mỹ leo thang đánh phá miền Bắc, Quảng Bình trở thành một trong những trọng điểm bị oanh tạc dữ dội. Những con sông vốn yên bình nay trở thành tuyến đường giao thông huyết mạch, nơi vận chuyển bộ đội, vũ khí và lương thực ra tiền tuyến.

Bên dòng sông Nhật Lệ, Mẹ Suốt đã tình nguyện đảm nhận công việc chèo đò đưa bộ đội qua sông. Lúc ấy, mẹ đã lớn tuổi, mái tóc đã bạc, nhưng trái tim vẫn đầy nhiệt huyết và lòng yêu nước. Công việc của mẹ vô cùng nguy hiểm: mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với bom rơi, đạn nổ. Máy bay Mỹ thường xuyên quần thảo, ném bom xuống các bến phà, bến đò nhằm cắt đứt tuyến chi viện của ta.

Thế nhưng, bất chấp tất cả, Mẹ Suốt vẫn ngày đêm chèo đò. Dưới mưa bom bão đạn, hình ảnh một người mẹ già nhỏ bé, lưng còng, tay chèo chắc khỏe vẫn miệt mài đưa từng chuyến đò qua sông đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của lòng dũng cảm. Có những đêm tối đen như mực, chỉ nghe thấy tiếng sóng nước và tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, mẹ vẫn bình tĩnh chèo đò, đưa bộ đội sang bờ bên kia an toàn.

Đối với các chiến sĩ, Mẹ Suốt không chỉ là người lái đò mà còn là người mẹ thực sự. Mẹ luôn ân cần, hỏi han, động viên từng người trước khi họ ra trận. Có lần, khi bom rơi rất gần, nước sông dậy sóng dữ dội, nhiều người lo sợ, nhưng mẹ vẫn bình tĩnh, cất tiếng nói ấm áp: “Còn mẹ đây, các con cứ yên tâm!”. Chính sự bình tĩnh và lòng quả cảm của mẹ đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao chiến sĩ, giúp họ vững tin bước vào chiến đấu.

Suốt những năm tháng chiến tranh, Mẹ Suốt đã thực hiện hàng nghìn chuyến đò, đưa bộ đội và hàng hóa qua sông an toàn. Mỗi chuyến đi là một lần mẹ đặt cược cả tính mạng của mình. Nhưng với mẹ, đó không phải là sự hy sinh mà là trách nhiệm, là tình yêu dành cho quê hương, đất nước.

Năm 1968, trong một lần đang làm nhiệm vụ, bom đạn kẻ thù lại trút xuống dữ dội. Mẹ Suốt vẫn kiên cường bám sông, chèo đò như bao ngày. Và rồi, mẹ đã anh dũng hy sinh ngay trên dòng sông quê hương – nơi đã gắn bó với mẹ suốt cả cuộc đời. Sự ra đi của mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng bào và chiến sĩ, nhưng cũng làm sáng ngời thêm tinh thần bất khuất của người dân Quảng Bình.

Tượng đài mẹ Suốt nằm ngay bên cạnh sông Nhật Lệ Sau khi hy sinh, Mẹ Suốt được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh của mẹ đã đi vào thơ ca, âm nhạc, trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác phẩm, trong đó có bài thơ nổi tiếng của Tố Hữu. Qua những vần thơ ấy, hình ảnh người mẹ chèo đò giữa bom đạn hiện lên thật giản dị mà vĩ đại, khiến bao thế hệ xúc động và tự hào.

Ngày nay, khi chiến tranh đã lùi xa, dòng sông Nhật Lệ lại trở về vẻ hiền hòa như xưa. Nhưng câu chuyện về Mẹ Suốt vẫn còn sống mãi trong lòng người dân Việt Nam. Mẹ là biểu tượng của người phụ nữ Việt Nam kiên cường, bất khuất, giàu đức hy sinh và lòng yêu nước sâu sắc.

Câu chuyện về Nguyễn Thị Suốt không chỉ giúp chúng ta hiểu hơn về những năm tháng chiến tranh gian khổ, mà còn nhắc nhở mỗi người hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những con người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Mẹ Suốt – người mẹ chèo đò năm xưa – sẽ mãi là ngọn lửa thắp sáng lòng yêu nước trong trái tim của mỗi chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn