Bài viết

MẸ SUỐT- NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ

Giữa những năm tháng "nước sôi lửa bỏng" trên dòng Nhật Lệ, hình ảnh Mẹ Suốt hiện lên như một tượng đài sống động về lòng quả cảm và tình yêu quê hương vô bờ bến. Ở tuổi lục tuần, mẹ vẫn hiên ngang tay chèo, kết nối đôi bờ huyết mạch dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Sự hy sinh anh dũng của mẹ không chỉ để lại niềm thương tiếc khôn nguôi mà còn tạc vào lịch sử dân tộc một huyền thoại bất tử về người phụ nữ Việt Nam "Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang"

Gia Lai08/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ SUỐT- NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ

Giữa những năm tháng "nước sôi lửa bỏng" trên dòng Nhật Lệ, hình ảnh Mẹ Suốt hiện lên như một tượng đài sống động về lòng quả cảm và tình yêu quê hương vô bờ bến. Ở tuổi lục tuần, mẹ vẫn hiên ngang tay chèo, kết nối đôi bờ huyết mạch dưới làn mưa bom bão đạn của kẻ thù. Sự hy sinh anh dũng của mẹ không chỉ để lại niềm thương tiếc khôn nguôi mà còn tạc vào lịch sử dân tộc một huyền thoại bất tử về người phụ nữ Việt Nam "Anh hùng - Bất khuất - Trung hậu - Đảm đang".

Mẹ Suốt (Nguyễn Thị Suốt, 1906 - 1968) sinh ra từ sóng nước làng chài Bảo Ninh, mảnh đất Quảng Bình đầy nắng gió. Cuộc đời mẹ trước Cách mạng là những thước phim buồn về thân phận đi ở đợ, làm thuê cuốc mướn suốt năm ròng để đổi lấy bát cơm qua ngày. Chính luồng sáng của Cách mạng Tháng Tám đã chặt đứt xiềng xích nô lệ, trả lại cho mẹ phẩm giá và quyền làm chủ cuộc đời. Để rồi, khi đế quốc Mỹ điên cuồng trút bom đạn xuống miền Bắc, lòng biết ơn ấy đã hóa thành ý chí sắt đá, thôi thúc người mẹ 60 tuổi bước lên tuyến đầu.

Giữa lúc thị xã Đồng Hới oằn mình dưới những trận oanh tạc "leo thang", bến đò Nhật Lệ trở thành tọa độ lửa, là đích ngắm của những phi đội phản lực hiện đại. Trong hoàn cảnh ngặt nghèo đó, mẹ Suốt vẫn xung phong nhận nhiệm vụ chèo đò ngang – một công việc bình dị nhưng ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi tóc. Mặc kệ đêm khuya hay lúc báo động, hễ cán bộ cần, bộ đội gọi, mẹ lại có mặt, sẵn sàng tay chèo đưa quân sang sông.

Đỉnh điểm là trận chiến lịch sử ngày 7/2/1965, khi 160 lượt máy bay Mỹ dội bom xuống Đồng Hới, biến dòng sông thành những cột nước đen ngòm, sục sôi máu lửa. Giữa cái nền trời xám xịt khói đạn, người ta thấy một bà cụ tóc bạc phơ, dáng hình nhỏ nhắn nhưng hiên ngang, tay chèo vững chãi lướt đi giữa những làn đạn 20 ly xiết ngọt mặt nước. Những chuyến đò của mẹ không chỉ chở người, mà còn chở cả đạn dược, chở những dòng tin liên lạc sống còn và chở cả niềm tin sắt đá về một ngày mai thắng lợi. Lòng quả cảm của mẹ đã trở thành động lực tiếp thêm sức mạnh cho quân dân ta bắn rơi 14 máy bay Mỹ ngay trong những ngày đầu đối mặt.

Sự hy sinh anh dũng của mẹ vào ngày 11/10/1968 trong một trận bom tàn khốc đã để lại niềm tiếc thương vô hạn. Nhưng mẹ không ra đi mãi mãi, mẹ đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi. Hình ảnh mẹ "ngẩng cao đầu trước hàng loạt đạn bom" đã đi vào thơ ca của Tố Hữu, trở thành biểu tượng của một dân tộc không bao giờ cúi đầu.

Ngày nay, đứng trước tượng đài mẹ bên dòng Nhật Lệ hiền hòa, mỗi chúng ta đều cảm thấy trái tim mình rung động. Mẹ Suốt không chỉ là một anh hùng ngành giao thông vận tải, mẹ là hiện thân của người Mẹ Việt Nam vĩ đại – người đã lấy mái chèo và trái tim nồng nàn yêu nước để viết nên một huyền thoại bất tử cho mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn