Bài viết

MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ

Quảng Trị12/08/2026Xã Côn Lôn (Đoàn xã Côn Lôn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ

Giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, khi bom đạn trút xuống miền Bắc, có một người phụ nữ bình dị ở Quảng Bình đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm. Đó là Mẹ Suốt – Nguyễn Thị Suốt, người phụ nữ chèo đò trên dòng sông Nhật Lệ để đưa bộ đội, thương binh và nhân dân qua sông.

Mẹ Suốt sinh năm 1906 tại xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Trước khi trở thành người chèo đò nổi tiếng, mẹ có một cuộc đời của người phụ nữ lao động bình dị. Mẹ từng làm nhiều công việc để nuôi sống gia đình và trải qua cuộc sống không ít khó khăn.

Nhưng rồi chiến tranh đến.Trong những năm Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc, Đồng Hới và khu vực sông Nhật Lệ trở thành địa bàn bị đánh phá ác liệt. Những cây cầu, tuyến đường và bến phà có vai trò quan trọng đối với việc vận chuyển người và hàng hóa thường xuyên trở thành mục tiêu của máy bay địch.

Trong hoàn cảnh đó, việc qua sông Nhật Lệ trở nên vô cùng nguy hiểm.Một chuyến đò tưởng như bình thường cũng có thể trở thành chuyến đi cuối cùng.Thế nhưng, giữa những ngày bom đạn ấy, Mẹ Suốt vẫn tình nguyện chèo đò.


 Những chuyến đò giữa bom đạn Công việc của Mẹ Suốt tưởng chừng đơn giản: đưa người qua sông.Nhưng trong chiến tranh, mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy.Mẹ đưa bộ đội, cán bộ, thương binh và nhân dân qua sông. Có khi là những người lính đang trên đường làm nhiệm vụ; có khi là những người bị thương cần được đưa đến nơi an toàn; có khi là người dân cần vượt sông để tránh bom đạn.Mỗi lần nghe tiếng máy bay, mẹ vẫn phải tiếp tục công việc.Dòng sông Nhật Lệ khi ấy không chỉ có nước và những con thuyền nhỏ. Trên bầu trời là máy bay, dưới đất là tiếng bom, tiếng pháo. Khói bom có thể phủ kín cả một vùng.Nhưng Mẹ Suốt vẫn chèo.Mái chèo trong tay mẹ không phải vũ khí, nhưng mỗi nhịp chèo lại góp phần đưa người và hàng hóa vượt qua một dòng sông đầy nguy hiểm.Có những ngày mẹ thực hiện rất nhiều chuyến đò.Tuổi đã cao, sức khỏe không còn như những người trẻ, nhưng mẹ vẫn không chịu nghỉ.Mẹ hiểu rằng nếu mình dừng lại, nhiều người có thể không qua được sông đúng lúc.

Khi dòng sông trở thành chiến trường.Những cuộc không kích ngày càng dữ dội.Mỗi lần máy bay địch xuất hiện, những người trên bờ phải tìm nơi trú ẩn. Nhưng người chèo đò như Mẹ Suốt nhiều khi vẫn phải ở dưới sông.Có những chuyến đò vừa rời bến thì máy bay xuất hiện.Mẹ phải nhanh chóng đưa người qua sông.Trong khoảnh khắc ấy, nỗi sợ hãi chắc chắn tồn tại. Nhưng mẹ hiểu rằng nếu hoảng loạn, những người đang ngồi trên thuyền cũng sẽ gặp nguy hiểm.Vì thế, mẹ vẫn bình tĩnh cầm mái chèo.Hình ảnh một người phụ nữ lớn tuổi, ngày ngày chèo con đò nhỏ trên dòng Nhật Lệ giữa tiếng bom đã khiến nhiều người cảm phục.Mẹ không phải là một người lính được trang bị vũ khí.Mẹ cũng không có phương tiện hiện đại.Vũ khí duy nhất của mẹ là mái chèo và lòng can đảm.

Một người mẹ được bộ đội yêu quý.Mẹ Suốt không chỉ đưa người qua sông.Mẹ còn trở thành người mẹ gần gũi với những người lính.Mỗi khi đưa bộ đội qua sông, mẹ thường động viên họ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.Trong mắt những người lính, mẹ không còn đơn thuần là một người chèo đò. Mẹ giống như một người mẹ của họ.Có lẽ chính vì vậy mà hình ảnh Mẹ Suốt đã trở nên thân thuộc với rất nhiều người.Mẹ không làm những điều lớn lao bằng những lời nói hào nhoáng.Mẹ chỉ làm công việc của mình mỗi ngày.Nhưng mẹ làm công việc ấy tận tâm và không sợ hiểm nguy.

Những câu chuyện về Mẹ Suốt nhanh chóng được biết đến.Hình ảnh người phụ nữ lớn tuổi ngày ngày chèo đò dưới bom đạn trở thành biểu tượng cho tinh thần kiên cường của phụ nữ Quảng Bình nói riêng và phụ nữ Việt Nam nói chung.

Năm 1967, Mẹ Suốt được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Đó là sự ghi nhận đối với những đóng góp của mẹ trong những năm tháng chiến tranh.Nhưng có lẽ điều quý giá nhất không nằm ở danh hiệu.Điều khiến người ta nhớ về mẹ là hình ảnh một người phụ nữ bình dị đã chọn cách góp sức cho quê hương bằng chính công việc mà mình có thể làm.

Năm 1968, chiến tranh tiếp tục diễn ra ác liệt.Trong một lần máy bay Mỹ đánh phá khu vực quê hương, Mẹ Suốt đã hy sinh.Người phụ nữ từng vượt qua biết bao chuyến đò giữa bom đạn cuối cùng cũng không thể trở về.Mẹ ra đi, nhưng hình ảnh mẹ vẫn còn ở lại với dòng sông Nhật Lệ.

Sau chiến tranh, người dân vẫn nhắc đến mẹ với sự kính trọng và biết ơn.Ngày nay, bên dòng Nhật Lệ ở Đồng Hới có tượng đài Mẹ Suốt, như một lời nhắc nhở các thế hệ sau về người phụ nữ đã dành những năm tháng cuối đời để phục vụ quê hương.

Điều xúc động nhất trong câu chuyện về Mẹ Suốt là mẹ không phải một người nổi tiếng ngay từ đầu.Mẹ chỉ là một người phụ nữ lao động bình thường.Mẹ không có sức mạnh phi thường.Mẹ cũng không có những phương tiện hiện đại.Nhưng khi đất nước cần, mẹ đã làm điều mình có thể làm.”Một chiếc thuyền.Một mái chèo.Một dòng sông.Và một trái tim không khuất phục”.

Chính những điều bình dị ấy đã làm nên một người anh hùng.

Thông điệp

“Anh hùng không phải lúc nào cũng là người cầm súng. Có khi, người anh hùng chỉ là một người mẹ bình dị, ngày ngày cầm mái chèo đưa đồng đội và đồng bào qua dòng sông giữa bom đạn.”

Mẹ Suốt đã đi qua dòng sông Nhật Lệ bằng những chuyến đò của mình, nhưng hình ảnh của mẹ đã đi xa hơn dòng sông ấy – đi vào ký ức của nhiều thế hệ người Việt Nam.

8.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG TRÊN DÒNG SÔNG NHẬT LỆ | Câu chuyện thời hoa lửa