Mẹ Suốt – người mẹ chèo đò giữa mưa bom
Trong những năm tháng chiến tranh phá hoại miền Bắc, mảnh đất Quảng Bình được ví như “tuyến lửa”. Bom đạn ngày đêm trút xuống, cầu đường bị đánh sập, bến phà thành mục tiêu hủy diệt. Giữa khói lửa ấy, có một người mẹ tuổi ngoài sáu mươi vẫn lặng lẽ chèo đò đưa bộ đội qua sông. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Suốt – người dân quen gọi trìu mến là Mẹ Suốt.
Trong những năm tháng chiến tranh phá hoại miền Bắc, mảnh đất Quảng Bình được ví như “tuyến lửa”. Bom đạn ngày đêm trút xuống, cầu đường bị đánh sập, bến phà thành mục tiêu hủy diệt. Giữa khói lửa ấy, có một người mẹ tuổi ngoài sáu mươi vẫn lặng lẽ chèo đò đưa bộ đội qua sông. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Suốt – người dân quen gọi trìu mến là Mẹ Suốt.
Sinh năm 1908 tại Đồng Hới, Quảng Bình, cuộc đời mẹ gắn liền với sông nước Sông Nhật Lệ. Khi đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc những năm 1964–1968, tuyến giao thông qua sông Nhật Lệ trở thành huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Cầu bị đánh sập, phà bị phá hủy, việc vận chuyển phụ thuộc vào những con đò nhỏ giữa dòng nước xiết.
Dù tuổi đã cao, mẹ Suốt xung phong nhận nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội, thanh niên xung phong và hàng hóa qua sông. Ban ngày bom rơi đạn nổ, ban đêm pháo sáng rạch ngang bầu trời, nhưng mái chèo của mẹ vẫn nhịp nhàng khua nước. Có khi đò vừa cập bến thì bom nổ phía sau; có lúc mảnh đạn xé gió sượt qua mạn thuyền. Người ta kể rằng mẹ thường động viên bộ đội: “Các con cứ yên tâm, có mẹ đây rồi.”
Hình ảnh người mẹ gầy gò, đầu đội nón lá, tay chèo đò giữa khói bom đã trở thành biểu tượng của Quảng Bình kiên cường. Không chỉ đưa người qua sông, mẹ còn là chỗ dựa tinh thần cho biết bao chiến sĩ trẻ. Trong những chuyến đò ngắn ngủi, mẹ hỏi han quê quán, dặn dò giữ gìn sức khỏe như chính con ruột của mình.
Năm 1968, trong một trận bom ác liệt, mẹ Suốt hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ khiến bao người lặng đi giữa tiếng sóng Nhật Lệ. Sau này, mẹ được truy tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng, và hình ảnh của mẹ được khắc họa trong thơ ca, âm nhạc như một biểu tượng bất tử của lòng yêu nước.
Hôm nay, bên dòng Nhật Lệ hiền hòa, tượng đài Mẹ Suốt vẫn hướng mặt ra sông, như còn đó dáng hình người mẹ năm xưa. Khách qua Đồng Hới thường dừng chân thắp nén hương, lặng nhìn mái chèo hóa thành tượng đá mà lòng bồi hồi.
“Thời hoa lửa” của mẹ không phải ở chiến hào hay trận địa, mà trên con thuyền nhỏ giữa dòng sông. Sự hy sinh thầm lặng ấy nhắc nhở chúng ta rằng trong chiến tranh cứu nước, mỗi người dân đều là một chiến sĩ. Mẹ Suốt không cầm súng, nhưng lòng dũng cảm của mẹ đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông, tiếp thêm niềm tin cho tiền tuyến.
Câu chuyện về mẹ là lời tri ân sâu sắc đối với những bà mẹ Việt Nam Anh hùng – những người đã dâng hiến cả cuộc đời và máu thịt cho độc lập dân tộc.



