MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ GIỮ NHỊP CẦU TRÊN DÒNG NHẬT LỆ
hững người anh hùng không bước ra từ những trận đánh lớn, cũng không trực tiếp cầm súng. Họ chiến đấu bằng công việc bình dị của mình, nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, mỗi việc làm ấy đều đòi hỏi lòng dũng cảm phi thường. Mẹ Suốt là một người như thế – người phụ nữ đã dành những năm tháng khốc liệt nhất để đưa bộ đội và hàng hóa qua dòng Nhật Lệ.
Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1906, quê ở Đồng Hới, Quảng Bình. Khi chiến tranh phá hoại diễn ra ác liệt tại miền Bắc, mẹ đã tình nguyện chèo đò phục vụ việc vận chuyển trên sông Nhật Lệ.
Từ năm 1964 đến năm 1967, mẹ kiên trì làm nhiệm vụ giữa những đợt máy bay địch đánh phá. Những chuyến đò của mẹ đưa bộ đội, cán bộ, thương binh và hàng hóa qua sông, góp phần duy trì tuyến giao thông quan trọng trong thời chiến.
Điều đáng khâm phục là dù tuổi đã cao, mẹ vẫn không ngần ngại đối mặt với hiểm nguy. Mỗi lần chèo đò là một lần mẹ đặt mình giữa vùng chiến sự, nhưng tình yêu quê hương và mong muốn giúp đỡ người lính đã khiến mẹ tiếp tục công việc ấy.
Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé với mái chèo trên dòng sông đã trở thành biểu tượng đẹp về sự kiên cường của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ không có vũ khí hiện đại, nhưng có lòng can đảm và một trái tim luôn hướng về những người đang chiến đấu.
Năm 1967, Mẹ Suốt được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Một năm sau, mẹ hy sinh trong một trận bom tại quê hương.
Nhắc đến Mẹ Suốt, người ta không chỉ nhớ đến một người chèo đò. Đó còn là hình ảnh của hậu phương luôn tìm cách nâng đỡ tiền tuyến, của những người mẹ đã biến tình thương và trách nhiệm thành hành động giữa chiến tranh.
Nhà thơ Tố Hữu đã viết trong bài thơ Mẹ Suốt:
“Gan chi gan rứa, mẹ nờ?”
(Tố Hữu)
Câu thơ mộc mạc ấy đã khắc họa phần nào sự gan góc của người mẹ Quảng Bình trước bom đạn.
Ngày nay, dòng Nhật Lệ vẫn chảy qua Đồng Hới. Chiến tranh đã lùi xa, những chuyến đò năm xưa không còn nữa, nhưng câu chuyện về Mẹ Suốt vẫn được nhắc lại như một phần ký ức đẹp của quê hương Quảng Bình.
Mẹ Suốt – người phụ nữ bên mái chèo năm ấy đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, sự gan dạ và tình mẹ bao la. Mẹ đã đi qua chiến tranh bằng một công việc rất đỗi bình thường, nhưng chính sự bình thường ấy đã tạo nên một câu chuyện phi thường.



