MẸ SUỐT – NGƯỜI MẸ GIỮA DÒNG NHẬT LỆ (Nguyễn Thị Suốt)
Nguyễn Thị Suốt, thường được gọi là Mẹ Suốt, sinh năm 1906 tại Quảng Bình. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, bà làm nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội, cán bộ, thương binh và hàng hóa qua sông Nhật Lệ. Đây là một công việc vô cùng nguy hiểm vì khu vực này thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Dù tuổi đã cao, Mẹ Suốt vẫn ngày ngày chèo đò giữa bom đạn để giúp bộ đội và nhân dân qua sông an toàn. Bà không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn góp sức vào cuộc chiến bằng chính công việc của mình. Hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé, ngày ngày đứng trên con đò giữa dòng sông đầy bom đạn đã trở thành một biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và sự quả cảm của người phụ nữ Việt Nam.Ngày 11/10/1967, trong một trận máy bay Mỹ đánh phá, Mẹ Suốt đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Bà được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.Tên tuổi của Mẹ Suốt còn được nhà thơ Tố Hữu ghi lại qua bài thơ Mẹ Suốt, khiến hình ảnh người mẹ chèo đò năm xưa sống mãi trong lòng nhiều thế hệ.

Có những người anh hùng bước vào lịch sử bằng những chiến công vang dội, nhưng cũng có những người chỉ làm một công việc rất bình dị mà vẫn để lại dấu ấn không thể nào quên. Họ không nhất thiết phải cầm súng hay trực tiếp bước ra chiến trường. Đôi khi, lòng yêu nước chỉ đơn giản là làm thật tốt công việc của mình để góp một phần nhỏ bé cho đất nước. Nguyễn Thị Suốt – người được mọi người thân thương gọi là Mẹ Suốt là một người như thế. Hình ảnh người mẹ chèo con đò nhỏ giữa bom đạn trên dòng sông Nhật Lệ đã trở thành một biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và sự hy sinh của người phụ nữ Việt Nam.
Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại Quảng Bình. Bà sinh ra trong một gia đình lao động và có cuộc sống bình dị như bao người phụ nữ khác. Trước khi chiến tranh xảy ra, cuộc sống của bà gắn liền với gia đình, công việc và quê hương. Có lẽ bà cũng từng mong muốn một cuộc đời bình yên, được sống bên những người thân yêu và chăm lo cho gia đình.
Nhưng chiến tranh đã khiến cuộc sống của người dân thay đổi. Khi đất nước bước vào những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, Quảng Bình trở thành một trong những địa bàn thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Sông Nhật Lệ là một tuyến đường quan trọng, vì vậy việc đưa bộ đội, cán bộ, thương binh và hàng hóa qua sông có ý nghĩa rất lớn.
Trong hoàn cảnh ấy, Mẹ Suốt đã nhận nhiệm vụ chèo đò đưa bộ đội và cán bộ qua sông Nhật Lệ.
Công việc tưởng như rất đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Mỗi chuyến đò đi qua sông đều có thể trở thành mục tiêu của máy bay địch. Chỉ cần một quả bom rơi xuống, người chèo đò và những người trên thuyền đều có thể gặp nguy hiểm. Thế nhưng Mẹ Suốt vẫn ngày ngày chèo đò.
Bà không có một khẩu súng trong tay, không mặc quân phục và cũng không đứng trong những trận đánh lớn. Vũ khí của bà chỉ là một con đò và đôi bàn tay. Nhưng chính con đò ấy đã đưa biết bao người qua sông, giúp bộ đội và cán bộ tiếp tục thực hiện nhiệm vụ.
Mỗi ngày, Mẹ Suốt vẫn đứng bên dòng Nhật Lệ. Khi có người cần qua sông, bà lại chèo. Khi bom đạn nổ xuống, bà vẫn không bỏ nhiệm vụ. Có những lúc máy bay địch xuất hiện trên bầu trời, những người xung quanh có thể phải tìm nơi trú ẩn, nhưng Mẹ Suốt vẫn cố gắng đưa người qua sông.
Em nghĩ điều khiến câu chuyện về Mẹ Suốt trở nên xúc động chính là bà không phải một người lính chuyên nghiệp. Bà là một người phụ nữ bình thường, một người mẹ đã bước qua tuổi trẻ. Nhưng khi quê hương cần, bà vẫn sẵn sàng đứng ở nơi nguy hiểm để làm điều mình có thể.
Trong chiến tranh, có rất nhiều người đã góp sức theo những cách khác nhau. Có người cầm súng, có người làm giao liên, có người cứu thương, có người vận chuyển lương thực. Còn Mẹ Suốt đã chọn con đò của mình để phục vụ cách mạng. Công việc ấy có thể nhỏ bé, nhưng nếu không có những người như bà, những tuyến đường vận chuyển và liên lạc sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Hình ảnh Mẹ Suốt vì thế không chỉ là hình ảnh của một người chèo đò. Đó còn là hình ảnh của những người phụ nữ Việt Nam bình dị nhưng kiên cường trong chiến tranh.
Rồi đến một ngày, sự nguy hiểm mà bà đã đối mặt suốt những năm tháng ấy đã trở thành sự thật.
Ngày 11 tháng 10 năm 1967, trong một trận máy bay Mỹ đánh phá, Mẹ Suốt đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Bà ra đi khi tuổi đời đã ngoài 60, để lại phía sau một cuộc đời bình dị nhưng đầy ý nghĩa.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Có lẽ nếu chiến tranh không xảy ra, Mẹ Suốt đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời bình thường bên gia đình. Bà có thể chèo đò trên dòng Nhật Lệ nhưng không phải đối mặt với bom đạn. Bà có thể trở về nhà sau mỗi ngày làm việc mà không phải lo lắng liệu ngày mai mình có còn được nhìn thấy những người thân yêu hay không.
Nhưng chiến tranh đã khiến bà phải lựa chọn.
Và bà đã chọn quê hương.
Sau khi hy sinh, Mẹ Suốt được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Hình ảnh của bà cũng được nhà thơ Tố Hữu viết thành bài thơ Mẹ Suốt. Những câu thơ về người mẹ chèo đò trên dòng Nhật Lệ đã giúp hình ảnh của bà được nhiều thế hệ biết đến.
Qua câu chuyện về Mẹ Suốt, em càng hiểu rằng những người làm nên lịch sử không phải lúc nào cũng là những người đứng ở vị trí cao hay lập nên những chiến công lớn. Đôi khi đó chỉ là một người phụ nữ bình thường, mỗi ngày làm công việc của mình và không bỏ cuộc trước khó khăn.
Mẹ Suốt đã dùng chính đôi tay của mình để chèo con đò nhỏ giữa dòng sông đầy bom đạn. Mỗi chuyến đò của bà không chỉ đưa người sang bờ bên kia mà còn mang theo niềm tin và hy vọng của những người đang chiến đấu vì đất nước.
Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập, được ở bên gia đình và được tự do theo đuổi những ước mơ của mình. Có thể chúng ta sẽ không bao giờ hiểu hết được sự nguy hiểm mà những người như Mẹ Suốt từng trải qua. Nhưng chúng ta có thể hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh.
Thế hệ trẻ hôm nay không cần phải chèo đò giữa bom đạn như Mẹ Suốt. Chúng ta có thể tiếp nối tinh thần của bà bằng cách học tập tốt, sống có trách nhiệm, biết yêu thương mọi người và trân trọng quê hương. Bởi lòng yêu nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều quá lớn lao. Nó có thể bắt đầu từ việc mỗi người cố gắng làm tốt công việc của mình và sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.
Mẹ Suốt đã ra đi từ rất lâu, nhưng hình ảnh người mẹ bên dòng Nhật Lệ vẫn còn ở lại. Một con đò nhỏ, một dòng sông và một người mẹ đã trở thành một phần ký ức không thể quên của lịch sử.
Có những người đi qua cuộc đời bằng những điều rất bình dị, nhưng khi họ ra đi, những điều bình dị ấy lại trở thành bất tử. Mẹ Suốt chính là một người như thế – một người mẹ bình thường nhưng có một trái tim phi thường, đã dành những năm tháng cuối đời của mình để đưa những người con của Tổ quốc qua dòng Nhật Lệ giữa những ngày bom đạn.



