Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mẹ Suốt: Nhịp chèo bất tử bên dòng Nhật Lệ.

Bài viết là khúc tráng ca về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Thị Suốt — người mẹ nghèo vùng cát trắng Bảo Ninh đã hóa thân thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Giữa những năm tháng đế quốc Mỹ đánh phá miền Bắc ác liệt nhất, ở độ tuổi lục tuần, Mẹ Suốt vẫn kiên cường bám trụ bến sông Nhật Lệ, thực hiện hàng ngàn chuyến đò đưa bộ đội, thương binh và đạn dược qua sông dưới mưa bom bão đạn, góp phần viết nên bản anh hùng ca vĩ đại của dân tộc.

Thái Nguyên18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi chuyến đò qua sông là một lần mẹ đối mặt với tử thần. Có những lúc, pháo sáng của địch rực cả một khúc sông, bom rơi làm cột nước tung cao hàng chục mét, đò chao đảo tưởng chừng như sắp chìm. Nhưng đôi bàn tay chai sạm của người mẹ làng chài vẫn siết chặt mái chèo, bình tĩnh điều khiển con đò luồn lách qua những làn đạn, đưa an toàn hàng chục cán bộ, chiến sĩ, thương binh và hàng tấn đạn dược, lương thực sang bờ. Mẹ không chỉ chở người, chở hàng, mà còn chở cả niềm tin, chở sức mạnh tiền tuyến chi viện cho miền Nam ruột thịt.

Nhà thơ Tố Hữu, trong một lần vào công tác tại Quảng Bình, đã tận mắt chứng kiến và vô cùng xúc động trước hình ảnh lẫm liệt của mẹ. Những vần thơ bất hủ trong bài "Mẹ Suốt" đã ra đời từ sự kính trọng tột cùng ấy: "Một tay lái chiếc đò ngang Bến sông Nhật Lệ, quân sang đêm ngày Sợ chi sóng gió tàu bay Tây kia mình đã thắng, Mỹ này ta chẳng thua!"

Mẹ Suốt (thứ 4 từ trái sang) cùng Đại tướng Võ Nguyên Giáp và các đại biểu dự Hội nghị Anh hùng, chiến sĩ thi đua năm 1966 ở Hà Nội

Sự kiên cường của Mẹ Suốt đã truyền lửa cho hàng vạn quân và dân ta lúc bấy giờ. Mẹ là tấm gương sáng ngời, minh chứng cho sức mạnh chiến tranh nhân dân, nơi mỗi người dân, không phân biệt tuổi tác, giới tính, đều có thể trở thành một pháo đài thép kiên cố. Nhờ những đóng góp to lớn ấy, năm 1967, Mẹ Suốt vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Chiến tranh vô cùng tàn khốc và không chừa một ai. Ngày 11 tháng 10 năm 1968, trong một trận ném bom hủy diệt của máy bay Mỹ trút xuống bến phà, Mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Mẹ ngã xuống ngay trên mảnh đất quê hương, máu của mẹ hòa vào dòng Nhật Lệ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng bào, đồng chí.

Mẹ Suốt cùng với bộ đội và nhân dân Quảng Trị đã chiến đấu kiên cường và trở thành những huyền thoại lịch sử

Mẹ đã đi xa, nhưng tên tuổi và nhịp chèo của mẹ đã hóa thành bất tử. Bến đò Bảo Ninh ngày nào giờ đã trở thành di tích lịch sử, tượng đài Mẹ Suốt đứng sừng sững bên dòng Nhật Lệ, hướng đôi mắt hiền từ mà cương nghị về phía biển Đông, như vẫn đang dõi theo từng nhịp sống thanh bình của quê hương đổi mới.

Thời gian lùi xa, chiến tranh đã khép lại hơn nửa thế kỷ, nhưng bài học về lòng yêu nước và đức hy sinh của những thế hệ đi trước như Mẹ Suốt vẫn vẹn nguyên giá trị. Sinh ra trong thời bình, khi chúng em được ngồi trên giảng đường an toàn, được thỏa sức sáng tạo và miệt mài nghiên cứu những dòng code, những bảng mạch hay những hệ thống tự động hóa hiện đại, đôi khi ta dễ vô tình quên đi cái giá của sự tự do.

Tượng đài Mẹ Suốt

Dưới mái trường đại học ở mảnh đất Thái Nguyên hôm nay, mỗi lần nhìn những cánh tay robot vận hành trơn tru hay những cỗ máy công nghiệp hiện đại, em chợt chững lại khi nghĩ về đôi bàn tay chai sạm, thủ công giữ chặt mái chèo của Mẹ Suốt giữa bom đạn chát chúa. Để có được một đất nước đang bước vào kỷ nguyên công nghệ số, vươn mình ra biển lớn như ngày nay, thế hệ cha ông đã phải dùng máu thịt để giành giật từng tấc đất, từng khúc sông.

Câu chuyện của Mẹ Suốt không chỉ là một trang sử vàng, mà còn là một mệnh lệnh không lời thúc giục thế hệ thanh niên chúng em. Không còn cảnh "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" trên chiến trường, nhưng cuộc chiến chống lại sự tụt hậu, nghèo nàn, vươn lên làm chủ khoa học kỹ thuật cũng đòi hỏi một tinh thần "tay chèo vững vàng" không kém. Bản thân em nhận thức sâu sắc rằng, lòng biết ơn thiết thực nhất không chỉ dừng lại ở sự tưởng nhớ, mà phải biến thành hành động. Đó là nỗ lực rèn luyện tư duy, trau dồi tri thức kỹ thuật để tự động hóa, hiện đại hóa nền công nghiệp nước nhà, góp phần xây dựng một Việt Nam giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh cao cả của Mẹ Suốt và hàng triệu anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì bình yên của Tổ quốc.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp thăm hỏi, động viên Anh hùng Nguyễn Thị Suốt

Dòng sông Nhật Lệ vẫn êm đềm trôi, nhưng dư âm của nhịp chèo huyền thoại năm xưa sẽ còn vang vọng mãi, thắp sáng con đường cho những thế hệ trẻ bước tiếp, kiên định và đầy tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn