Mẹ Suốt: Tay chèo huyền thoại bên vĩ tuyến 17
Mẹ Nguyễn Thị Suốt (1906 – 1968) sinh ra tại vùng đất Vĩnh Linh, Quảng Trị, nhưng cuộc đời mẹ gắn liền với bến đò Nhật Lệ. Tuy nhiên, tinh thần của mẹ chính là tinh thần của người con đất lửa Quảng Trị – kiên cường, chẳng chịu khuất phục trước gian nguy. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi vùng đất Quảng Bình – Quảng Trị trở thành túi bom của kẻ thù, mẹ Suốt đã trở thành một biểu tượng bất diệt.
Năm 1964, sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ, đế quốc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc. Bến phà, cầu cống đều bị đánh sập nhằm cắt đứt con đường tiếp viện cho tiền tuyến miền Nam. Giữa làn mưa bom bão đạn ấy, một người phụ nữ đã ngoài 60 tuổi, tóc đã bạc phơ, vẫn tình nguyện cầm lái con đò nhỏ. Suốt những năm 1964 - 1966, bất kể ngày đêm, khi tiếng còi báo động vừa dứt hay ngay cả khi máy bay địch đang gầm rú trên đầu, mẹ vẫn vững tay chèo đưa bộ đội qua sông, vận chuyển vũ khí và lương thực.
Hình ảnh mẹ Suốt không chỉ là một người lao động bình thường, mà là một chiến sĩ thực thụ trên mặt trận giao thông vận tải. Mẹ từng nói: "Tui chết thì còn con tui, cháu tui. Chứ để bộ đội đói, súng thiếu đạn thì làm răng đánh thắng giặc?". Sự hy sinh của mẹ đã hóa thân vào những vần thơ bất hủ của Tố Hữu, khắc họa một người mẹ Việt Nam "ngẩng đầu mái tóc trắng rung rinh", hiên ngang thách thức mọi hỏa lực quân thù. Mẹ hy sinh năm 1968 trong một trận bom oanh tạc, nhưng tay chèo của mẹ đã kịp đưa hàng ngàn chuyến đò cập bến an toàn, góp phần viết nên khúc khải hoàn ca của dân tộc.


