Mẹ Suốt và hình ảnh chèo đò trên sông Nhật Lệ
Mẹ Nguyễn Thị Suốt là biểu tượng anh hùng của người phụ nữ Quảng Bình trong kháng chiến chống Mỹ. Từ năm 1964 đến 1968, dù đã ngoài 60 tuổi, mẹ vẫn ngày đêm chèo đò qua sông Nhật Lệ dưới mưa bom bão đạn của đế quốc Mỹ để chở bộ đội, vũ khí và thương binh chi viện cho miền Nam. Với tinh thần "một tay lái, một tay súng", mẹ đã góp phần giữ vững mạch máu giao thông Bắc - Nam. Hình ảnh mẹ chèo đò được Bác Hồ khen ngợi và nhà thơ Tố Hữu khắc họa trong bài thơ "Mẹ Suốt". Tấm gương của mẹ là minh chứng sáng ngời cho lòng yêu nước, sự dũng cảm và đức hi sinh thầm lặng của dân tộc
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, bên cạnh những chiến công "lừng lẫy năm châu" của quân và dân ta, còn có những hình ảnh bình dị mà vô cùng vĩ đại. Một trong số đó là hình ảnh Mẹ Nguyễn Thị Suốt với chiếc đò ngang trên dòng sông Nhật Lệ. Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng sáng ngời của chủ nghĩa anh hùng và lòng yêu nước của người phụ nữ Việt Nam.
Mẹ Nguyễn Thị Suốt sinh năm 1906 tại thôn Xuân Mỹ, xã Bảo Ninh, tỉnh Quảng Bình. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Quảng Bình trở thành "túi bom" của đế quốc Mỹ. Chúng điên cuồng ném bom bắn phá hòng cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Dòng sông Nhật Lệ lúc bấy giờ là tuyến đường huyết mạch. Bom đạn ngày đêm cày xới, nhưng nhiệm vụ vận chuyển bộ đội, vũ khí, lương thực và thương binh qua sông không thể dừng lại.
Trước tình thế đó, dù đã ngoài 60 tuổi, Mẹ Suốt vẫn tình nguyện chèo đò. Từ năm 1964 đến năm 1968, ròng rã 4 năm trời, một mình mẹ đã chèo hơn 1.200 chuyến đò. Trong bom rơi đạn nổ, mẹ vẫn bình tĩnh: "một tay lái, một tay súng". Đò của mẹ vừa chở người, vừa chở cả niềm tin. Tiếng hát của mẹ giữa tiếng gầm rú của máy bay địch đã tiếp thêm sức mạnh cho các chiến sĩ vượt sông. Hình ảnh người mẹ tóc bạc, áo nâu, đứng vững trên mũi đò giữa dòng sông lửa đạn đã khiến quân thù cũng phải nể phục.
Hành động của Mẹ Suốt không chỉ góp phần giữ vững mạch máu giao thông Bắc - Nam mà còn thể hiện sâu sắc đạo lý "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" của dân tộc ta. Mẹ không cầm súng ra trận, nhưng mẹ đã góp phần trực tiếp vào chiến thắng bằng chính đôi vai gầy và mái chèo của mình. Tấm lòng của mẹ đã được Bác Hồ 3 lần gửi thư khen ngợi. Nhà thơ Tố Hữu cũng đã viết nên bài thơ "Mẹ Suốt" để ca ngợi, để hình ảnh của mẹ sống mãi trong lòng người dân đất Việt.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, hình ảnh Mẹ Suốt chèo đò vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về lòng dũng cảm, về sự hi sinh thầm lặng và tình yêu đất nước vô bờ bến. Mẹ Suốt đã chứng minh rằng: anh hùng không nhất thiết phải ở chiến trường khói lửa, anh hùng có thể là một người mẹ bình dị, cần mẫn chèo lái con đò trên sông quê để chở cả dân tộc đi tới tương lai.
Kết bài
Mẹ Suốt mất năm 1968, nhưng tên tuổi và hình ảnh của mẹ sẽ còn sống mãi. Mẹ là hiện thân của người phụ nữ Việt Nam: anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang. Nhìn về Mẹ Suốt, mỗi chúng ta hôm nay càng thêm trân trọng hòa bình và tự hứa sẽ sống xứng đáng với sự hi sinh của thế hệ đi trước.



