MẸ TẶM: NGƯỜI TIẾP LỬA CHO ĐOÀN XE KHÔNG KÍNH
Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Tặm tại Quảng Bình là minh chứng cho sự gắn bó giữa quân và dân trên con đường huyền thoại Trường Sơn.
Chi tiết sự kiện:
Nhà Mẹ Tặm nằm ngay sát một trọng điểm lửa trên đường 20 Quyết Thắng. Đây là nơi các đoàn xe vận tải thường xuyên dừng chân trước khi vượt qua các "cửa tử".
Tình huống ngặt nghèo: Những đêm bom nổ rát mặt, lán trại của TNXP và bộ đội bị cháy sạch. Các chiến sĩ lái xe đói, rét và kiệt sức vì thức trắng nhiều đêm.
Hành động nghĩa tình: Mẹ Tặm đã dỡ cả mái nhà của mình, chặt cây trong vườn để lát đường cho xe khỏi lầy lội khi bị bom đánh. Mẹ còn tổ chức "bếp cơm không khói" trong hang đá, nấu nước lá rừng cho chiến sĩ uống để chống sốt rét. Có những lúc thiếu gạo, Mẹ nấu cháo sắn, cháo ngô chia cho từng người. Mẹ bảo: "Các con đi đánh giặc cực khổ, mẹ có tiếc gì cái nhà, cái vườn".
Minh chứng lịch sử:
Hồi ký lái xe Trường Sơn: Trong nhật ký của các cựu chiến binh Đoàn 559, cái tên "Mẹ Tặm" hiện lên như một bà tiên giữa rừng già, là điểm tựa tinh thần để các anh vững tay lái vào Nam.
Phù điêu tưởng niệm: Tại các di tích dọc đường 20 Quyết Thắng, hình ảnh những người mẹ già tiếp nước cho bộ đội đã được tạc vào đá núi, trường tồn cùng thời gian.


