Mẹ Tánh và Những Dấu Chân Không Rời Đất
Gia đình Mẹ Lưu Thị Tánh (1922–2013) và ông Nguyễn Văn Cảnh là một hình mẫu về sự đông đúc và sum vầy với 10 người con (6 trai, 4 gái). Nhưng trong bối cảnh chiến tranh khốc liệt, sự sum vầy ấy đã được Mẹ đánh đổi bằng những lần tiễn con đi bảo vệ dải đất hình chữ S.
Người con trai Nguyễn Văn Thạnh (sinh năm 1947) chọn cách chiến đấu gần Mẹ nhất. Là một chiến sĩ du kích xã An Trường, anh hiểu rằng mỗi gốc cây, bờ mương đều là trận địa.
Ngày 30/7/1969, trong một nhiệm vụ đầy hiểm nguy tại ấp chiến lược, sau khi hoàn thành việc gài trái để ngăn chặn bước chân địch, anh Thạnh đã đưa ra một quyết định can trường: Ở lại bám trụ để bắn tỉa, kìm chân quân thù cho đồng đội rút lui an toàn. Chính tại khoảnh khắc bám trụ ấy, anh đã bị địch đột kích và hy sinh. Anh ngã xuống ngay trên mảnh đất ấp chiến lược, dùng máu mình để tô thắm thêm lòng quyết tâm giữ làng, giữ xóm của người dân An Trường.
Chưa đầy hai năm sau nỗi đau mất anh Thạnh, người con trai khác là Nguyễn Văn Tính (sinh năm 1946) lại tiếp bước. Khác với em trai bám trụ tại quê nhà, anh Tính là Thượng sỹ thuộc Sư đoàn 25, Quân khu 9 — những bước chân của anh đã đi xa hơn, đến tận vùng đất Cần Thơ để chi viện cho đồng bào.
Ngày 30/12/1970, trong một trận đánh đồn dũng mãnh tại Thới Lai, huyện Ô Môn, anh Tính đã anh dũng hy sinh. Nếu anh Thạnh hy sinh để giữ đất quê hương, thì anh Tính đã ngã xuống để mở đường cho sự giải phóng của một vùng đất khác. Cả hai anh, dù bám trụ hay tiến lên, đều mang theo hơi ấm từ bàn tay của Mẹ Tánh.
Mẹ Lưu Thị Tánh đi qua cuộc đời gần một thế kỷ (91 tuổi). Với 10 người con, Mẹ đã dành cả thanh xuân để nuôi dưỡng, để rồi lặng lẽ chấp nhận sự mất mát của hai người con trai đang độ tuổi đẹp nhất. Mẹ không chỉ là người mẹ của một gia đình lớn, mà còn là người mẹ của cả một thế hệ sẵn sàng hy sinh vì đại nghĩa.
Ngày 26/3/2014, Nhà nước đã truy tặng danh hiệu cao quý "Bà mẹ Việt Nam anh hùng" cho Mẹ. Tấm bằng khen ấy là sự tri ân muộn màng nhưng sâu sắc dành cho người phụ nữ đã góp những "dấu chân" quý giá nhất của đời mình vào hành trình độc lập của dân tộc.



