Mẹ Thị Sóc và trái tim "Thành đồng" của người mẹ S'tiêng đất Bình Phước
Tại vùng đất Lộc Ninh, Bình Phước, nơi từng là thủ phủ của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam, có một người mẹ dân tộc S'tiêng đã trở thành huyền thoại về lòng trung kiên. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Thị Sóc. Mẹ dâng hiến chồng và 3 người con trai cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Giữa vùng đất đỏ bazan nắng cháy và bom đạn cày xới, mẹ Sóc chính là hiện thân của cây xà nu kiên cường, dẫu bị chặt đứt ngang thân vẫn vươn lên mạnh mẽ.
Cuộc đời mẹ Sóc gắn liền với những mùa rẫy nuôi quân. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt dọc hành lang biên giới Việt Nam - Campuchia, nhà mẹ là trạm dừng chân an toàn cho các đoàn quân giải phóng. Với sự thông thuộc địa hình rừng núi như lòng bàn tay, mẹ đã bí mật dẫn đường cho các đơn vị bộ đội băng rừng, vượt suối để tránh sự lùng sục của trực thăng và biệt kích Mỹ. Có những thời điểm đói kém, mẹ sẵn sàng nhường phần gạo ít ỏi của gia đình cho thương binh, còn mình và các con nhỏ thì ăn củ mài, lá rừng qua bữa. Mẹ thường nói bằng tiếng dân tộc mình: "Người S'tiêng chịu ơn Bác Hồ, cái bụng phải sáng như mặt trời mới giữ được rừng, được bản".
Nỗi đau mất đi cả chồng lẫn 3 con trai là một vết thương hằn sâu trên khuôn mặt già nua của mẹ. Mỗi khi nhận tin một người con hy sinh, mẹ lặng lẽ ra bìa rừng, thắp nén nhang hướng về phía chiến trường xa. Mẹ không gục ngã, vì mẹ hiểu rằng mình còn là điểm tựa cho những đứa con của đồng đội, của bản làng. Sau ngày giải phóng, mẹ vẫn giản dị trong bộ trang phục dân tộc, hằng ngày vận động bà con định canh định cư, bảo vệ rừng đầu nguồn. Mẹ Thị Sóc là một biểu tượng sắt son của người phụ nữ S'tiêng: thầm lặng, hy sinh và có một lòng yêu nước vững chãi như dãy Trường Sơn.


