Mẹ Thứ
Trong những trang sử hào hùng và bi tráng của dân tộc Việt Nam, có những nỗi đau không thể đong đếm bằng lời, và có những người mẹ đã trở thành tượng đài vĩnh cửu của tình yêu quê hương đất nước. Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ (sinh năm 1904, quê Quảng Nam) chính là một tấm gương cao cả như thế – người mẹ có nhiều con cháu hy sinh nhất trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
Câu chuyện về Mẹ Thứ không bắt đầu bằng những chiến công vang dội trên chiến trường, mà bắt đầu từ những lần chia tay đẫm nước mắt ở hiên nhà lợp rơm. Mẹ có tất cả 12 người con (11 trai, 1 gái). Khi đất nước bị thực dân Pháp tái xâm lược, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, mẹ lần lượt tiễn chồng và các con trai ra trận. Lần tiễn con đi, mẹ không khóc thành tiếng, chỉ lẳng lặng dặn câu: "Ráng giữ nước con ơi!".
Thế nhưng, khói lửa chiến tranh quá tàn khốc. Tin dữ dồn dập về nhà. Chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại của mẹ đã anh dũng hy sinh vì độc lập dân tộc. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, có những lần mẹ nhận tin báo tử của hai con chỉ cách nhau vài ngày. Mẹ đã phải giấu đi những giọt nước mắt, gạt nỗi đau riêng để nuôi giấu cán bộ, du kích ngay trong hầm bí mật sau vườn nhà suốt 30 năm trời.
Hình ảnh ám ảnh nhất về Mẹ Thứ chính là bức ảnh mẹ ngồi lặng lẽ bên mâm cơm, với chín chiếc bát, chín đôi đũa dành cho các con trai đã không bao giờ trở về. Mẹ đã sống đến 107 tuổi, chứng kiến đất nước hòa bình, chứng kiến những người chiến sĩ năm xưa quay về thăm mẹ, gọi mẹ là "Mẹ của mọi người mẹ".
Câu chuyện về Mẹ Thứ là bài học sâu sắc về sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ không chỉ là mẹ của 12 liệt sĩ, mà Mẹ là biểu tượng của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



