Mẹ Thứ – Chín lần tiễn đi, không một lần đón về
Mẹ Thứ – Chín lần tiễn đi, không một lần đón về

Chín người con lần lượt rời vòng tay mẹ.
Chín chiếc ba lô lần lượt bước ra khỏi cổng tre.
Mẹ đứng đó, bóng đổ dài trên mảnh đất Quảng Nam khô cằn.
Mẹ không đếm những tấm huân chương...
Mẹ chỉ đếm những lần giấy báo tử gửi về.
Chín lần mẹ lặng lẽ lập bàn thờ.
Chín lần mẹ khóc cạn dòng lệ chảy vào trong.
Bữa cơm cuối đời, mẹ vẫn ngồi bên mâm cơm trống vắng.
Như thể chỉ cần mẹ đợi, các con sẽ lại ùa về gọi: "Mẹ ơi!".



