Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Thứ - Chờ con giữa những mùa không trở

Một câu chuyện buồn về tình mẫu tử, sự hy sinh và nỗi đau không gì có thể bù đắp của một người mẹ Việt Nam Anh hùng.

Ninh Bình22/08/2026Trường Ngoại ngữ - ĐHTN (Trường Ngoại ngữ - ĐHTN)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Thứ - Chờ con giữa những mùa không trở

Có những người mẹ đi qua chiến tranh bằng những nếp nhăn trên gương mặt, những mái tóc bạc và những đêm dài chờ đợi. Nhưng cũng có những người mẹ mà cuộc đời đã trở thành một phần ký ức của cả dân tộc. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ ở Quảng Nam là một người mẹ như thế. Sinh năm 1904 tại vùng đất Điện Bàn giàu truyền thống cách mạng, mẹ đã trải qua hơn một thế kỷ cuộc đời, trong đó có những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Mẹ không chỉ chứng kiến những người thân yêu lần lượt ra đi mà còn trực tiếp góp sức cho cách mạng ngay tại quê nhà. Trong khu vườn của gia đình, mẹ cùng con gái đào những căn hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, bộ đội và du kích. Có những lúc quân địch càn quét, mẹ vẫn phải bình tĩnh che giấu những người đang hoạt động cách mạng. Một hiện vật nhỏ từng được lưu giữ, chiếc hũ ngoáy trầu mà mẹ sử dụng khi ngồi cảnh giới địch, cũng cho thấy những đóng góp âm thầm nhưng đầy nguy hiểm của mẹ trong những năm chiến tranh.

Nhưng nếu những căn hầm bí mật là nơi mẹ che chở cho những người con của cách mạng thì căn nhà nhỏ ở xóm Rừng lại là nơi mẹ phải đón nhận hết tin dữ này đến tin dữ khác. Trong hai cuộc kháng chiến, mẹ lần lượt mất đi 9 người con trai, 1 người con rể và 2 người cháu ngoại. Mỗi người ra đi lại để lại một khoảng trống trong gia đình, nhưng nỗi đau ấy không thể khiến mẹ từ bỏ niềm tin vào ngày đất nước được độc lập, thống nhất. Có lẽ đau đớn nhất là câu chuyện về người con trai cả Lê Tự Chuyển. Đầu năm 1975, mẹ vẫn mong một ngày người con trở về để gia đình được đoàn tụ sau những năm tháng chiến tranh. Thế nhưng lúc 9 giờ sáng ngày 30/4/1975, khi miền Nam đang tiến đến thời khắc hoàn toàn giải phóng, ông đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ dẫn đường cho đoàn quân giải phóng, chỉ vài giờ trước chiến thắng.Chi tiết ấy khiến câu chuyện về Mẹ Thứ trở nên đặc biệt đau lòng. Ngày 30/4/1975 là ngày cả dân tộc vỡ òa trong niềm vui thống nhất, nhưng với một người mẹ, niềm vui ấy lại hòa cùng nỗi mất mát không thể bù đắp. Mẹ đã chờ đợi những người con trở về sau chiến tranh, nhưng cuối cùng điều còn lại chỉ là những di ảnh và ký ức. Những năm cuối đời, mẹ sống trong sự chăm sóc của gia đình, nhưng căn nhà nhỏ vẫn là nơi lưu giữ bóng dáng của những người đã nằm lại với đất nước. Khi mẹ qua đời ngày 10/12/2010, hưởng thọ 106 tuổi, mẹ đã để lại phía sau một cuộc đời mà mỗi nỗi đau đều gắn với một phần lịch sử dân tộc.

Ngày nay, hình tượng Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ được nhắc đến trong những câu chuyện của gia đình hay quê hương Quảng Nam. Tên tuổi và hình ảnh của mẹ đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Quảng Nam được xây dựng lấy nguyên mẫu từ hình tượng Mẹ Thứ, như một lời tri ân đối với những người mẹ đã dành những gì quý giá nhất của đời mình cho Tổ quốc. Mỗi lần nhìn hình ảnh người mẹ trên tượng đài, người ta không chỉ nhìn thấy một người phụ nữ cụ thể mà còn nhìn thấy bóng dáng của biết bao người mẹ đã từng đứng trước cổng nhà, lặng lẽ tiễn con ra trận và chờ đợi trong vô vọng.Đọc câu chuyện về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ, em cảm thấy xúc động và biết ơn trước sự hy sinh quá lớn lao của mẹ. Điều khiến em ám ảnh nhất không chỉ là con số những người con đã hy sinh, mà là hình ảnh một người mẹ phải sống cùng nỗi nhớ ấy trong suốt phần đời còn lại. Qua câu chuyện của mẹ, em càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng tuổi trẻ, máu và nước mắt của biết bao thế hệ. Em tự nhắc mình phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại, ghi nhớ công ơn của các anh hùng liệt sĩ và những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng đã hy sinh cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn