Bài viết

Mẹ Thứ – một đời gửi trọn cho quê hương

Mẹ Nguyễn Thị Thứ (1904–2010) quê ở làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Mẹ sinh ra trong thời kỳ đất nước còn nhiều đau thương và đã trải qua gần như cả cuộc đời trong những năm tháng chiến tranh. Khi đất nước có chiến tranh, những người con của mẹ lần lượt tham gia cách mạng. Mẹ đã âm thầm tiễn các con lên đường chiến đấu, dù trong lòng luôn lo lắng và mong ngày họ trở về. Thế nhưng, chiến tranh đã cướp đi những người thân yêu nhất của mẹ. Chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại của mẹ đã hy sinh. Những mất mát ấy là nỗi đau vô cùng lớn, nhưng mẹ vẫn kiên cường vượt qua và luôn tự hào về sự hy sinh của các con, cháu cho Tổ quốc. Mẹ Nguyễn Thị Thứ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng và trở thành biểu tượng tiêu biểu cho sự hy sinh của những người mẹ Việt Nam trong chiến tranh. Hình ảnh của mẹ được thể hiện trong Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Quảng Nam, nơi tưởng niệm những người mẹ đã cống hiến, hy sinh cho đất nước. Đối với em, mẹ Nguyễn Thị Thứ là biểu tượng của tình mẫu tử thiêng liêng, lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả. Câu chuyện về mẹ giúp em càng biết trân trọng cuộc sống hòa bình hôm nay.

Đà Nẵng22/08/2026Xã Nghi Xuân (Xã Nghi Xuân)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Mẹ Thứ – một đời gửi trọn cho quê hương

Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, biết bao người con Việt Nam đã rời mái nhà thân yêu để lên đường chiến đấu. Có những người trở về trong niềm vui chiến thắng, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Phía sau họ là những người mẹ ngày đêm chờ đợi, mong một ngày con trở về. Trong số những người mẹ ấy, Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ là một hình ảnh khiến em vô cùng xúc động và kính phục.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904 tại làng Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Tuổi thơ và cuộc đời của mẹ gắn liền với những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh. Cũng giống như bao người phụ nữ Việt Nam thời ấy, mẹ đã phải trải qua một cuộc sống nhiều khó khăn, vất vả. Nhưng có lẽ không ai có thể tưởng tượng được rằng sau này mẹ sẽ phải chịu đựng một nỗi đau lớn đến như vậy.

Khi chiến tranh xảy ra, những người con của mẹ lần lượt tham gia cách mạng. Là một người mẹ, chắc hẳn mẹ cũng mong các con được sống một cuộc đời bình yên, được trở về sum họp bên gia đình. Thế nhưng trước hoàn cảnh đất nước, mẹ hiểu rằng các con mình đang đi theo một con đường lớn hơn, đó là con đường chiến đấu vì quê hương, vì độc lập của dân tộc. Mẹ đã âm thầm tiễn từng người con lên đường và ở lại quê nhà với những tháng ngày chờ đợi.

Điều khiến em xúc động nhất là trong những năm tháng chiến tranh, mẹ đã phải chịu đựng những mất mát quá lớn. Chín người con trai, một con rể và hai người cháu ngoại của mẹ đã hy sinh. Mỗi người con ra đi có lẽ là một lần trái tim người mẹ đau đớn. Có người mẹ nào không mong được nhìn thấy con mình trở về? Có người mẹ nào không muốn nghe tiếng con gọi “Mẹ ơi”? Vậy mà mẹ Nguyễn Thị Thứ đã phải tiễn những người thân yêu nhất của mình lần lượt ra đi mãi mãi.

Em nghĩ đến hình ảnh một người mẹ già ngồi trước hiên nhà, đôi mắt hướng về phía xa xăm, nơi những người con từng ra đi. Có thể mẹ đã nhiều lần mong tiếng bước chân quen thuộc trở về, nhưng rồi chỉ có sự im lặng đáp lại. Những người con ấy đã không trở về nữa. Họ đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi chiến trường để đổi lấy ngày đất nước được hòa bình.

Thế nhưng, điều đáng khâm phục nhất ở mẹ không chỉ là những mất mát mà mẹ phải chịu đựng, mà còn là sự kiên cường trước nỗi đau. Mẹ không để những mất mát ấy làm mình gục ngã. Mẹ hiểu rằng sự hy sinh của các con không phải là vô nghĩa. Mỗi người con đã góp một phần tuổi trẻ và máu xương của mình vào cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Ngày đất nước hòa bình, có lẽ đó là ngày vui của hàng triệu người Việt Nam, nhưng với mẹ, niềm vui ấy chắc hẳn mang theo cả những giọt nước mắt. Đất nước đã thống nhất, nhưng những người con thân yêu của mẹ sẽ không bao giờ trở về nữa. Chiến thắng của dân tộc được đánh đổi bằng những mất mát mà những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Thứ phải mang theo suốt cuộc đời.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ qua đời năm 2010, hưởng thọ 106 tuổi. Hình ảnh của mẹ sau này được khắc họa trong tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở Quảng Nam, một công trình tưởng niệm những người mẹ đã có những hy sinh lớn lao cho đất nước. Nhìn hình ảnh người mẹ trong tượng đài, em cảm nhận được sự bao dung, đau thương nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ của những người mẹ Việt Nam.

Đối với em, Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là một nhân vật trong lịch sử. Mẹ còn là biểu tượng của tình mẫu tử, lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả. Mẹ đã mất đi những người thân yêu nhất, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần làm nên cuộc sống hòa bình mà thế hệ chúng em đang được hưởng.

Chiến tranh đã lùi xa, những tiếng bom, tiếng súng chỉ còn lại trong những trang sách lịch sử. Nhưng câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ vẫn khiến em lặng người mỗi khi nghĩ đến. Nếu đất nước là một dòng sông đi qua những năm tháng gian lao để đến được bến bờ bình yên, thì những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Thứ chính là những người đã âm thầm gửi vào dòng sông ấy những giọt nước mắt, những người con và cả một đời hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn