Mẹ Thứ - Một đời tiễn con, trọn đời yêu nước.
Chiến tranh đã đi xa nhưng những ký ức, những đau thương mất mát do chiến tranh gây ra vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Đó là sự hi sinh mồ hôi xương máu của những người lính, sự lao động miệt mài của những người nông dân, hay những bước chân ngày đêm thồ lương thực, thuốc men, đạn dược ra ngoài tiền tuyến... còn rất nhiều những sự hi sinh như thế để đánh đổi lấy hòa bình cho hôm nay.

Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904, mất năm 2010, quê tại Điện Bàn, Quảng Nam. Trong chiến tranh, 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại của mẹ đã anh dũng hi sinh. Mẹ còn âm thầm đào nhiều hầm bí mật để che chở cho cán bộ cách mạng.
Mỗi lần nhắc đến Mẹ, tôi không nhớ trước tiên đến những con số: chín người con trai, một người con rể và hai người cháu ngoại đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Điều khiến tôi day dứt hơn cả là hình dung về một người mẹ bình dị ở làng quê Quảng Nam, ngày ngày đứng nơi đầu ngõ, lặng lẽ ngóng về con đường mà những người con đã đi, nhưng không một ai trở lại.
Là một người trẻ sinh ra trong hòa bình, tôi chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng chứng kiến cảnh chia ly giữa sự sống và cái chết. Thế hệ của tôi lớn lên với những giảng đường, những con đường rộng mở và những ước mơ về tương lai. Chúng tôi có thể gọi điện cho mẹ bất cứ lúc nào, có thể trở về nhà sau một ngày làm việc, có thể ôm mẹ mà chẳng phải lo đó là lần cuối.
Vì thế, mỗi lần đọc về Mẹ Nguyễn Thị Thứ, lòng tôi lại nghẹn lại. Tôi tự hỏi, Mẹ đã mạnh mẽ đến nhường nào để tiễn hết người con này đến người con khác lên đường? Mẹ đã giấu nước mắt ở đâu để những người con yên lòng cầm súng? Và Mẹ đã sống những năm tháng sau chiến tranh như thế nào, khi căn nhà vẫn còn đó nhưng tiếng gọi "Mẹ ơi!" đã trở thành ký ức?Có lẽ, chẳng một lời văn nào đủ để diễn tả nỗi đau ấy.
Nhưng điều khiến tôi xúc động hơn cả là Mẹ chưa bao giờ giữ các con lại cho riêng mình. Mẹ hiểu rằng phía trước các con không chỉ là chiến trường, mà còn là vận mệnh của cả dân tộc. Tình yêu của Mẹ dành cho đất nước lớn đến mức chấp nhận biến nỗi đau riêng thành sự bình yên cho hàng triệu gia đình khác.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Hôm nay, khi đứng trước Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi không chỉ nhìn thấy hình ảnh của riêng Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Tôi thấy dáng hình của biết bao bà mẹ Việt Nam đã lặng lẽ hiến dâng những điều quý giá nhất cho Tổ quốc. Mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt Mẹ như khắc ghi từng trang sử, mỗi ánh mắt như gửi gắm niềm tin vào thế hệ mai sau.
Là một đoàn viên, một người trẻ của hôm nay, tôi hiểu rằng mình không cần phải sống trong chiến tranh mới có thể yêu nước. Lòng yêu nước được thể hiện từ những việc rất nhỏ: sống trung thực, học tập và lao động bằng tất cả trách nhiệm, giữ gìn những giá trị tốt đẹp của dân tộc, cống hiến cho cộng đồng và không quên quá khứ đã làm nên hòa bình hôm nay.
Bởi nếu thế hệ chúng tôi chỉ biết hưởng thụ mà quên đi những hy sinh của cha ông, thì sự đánh đổi của Mẹ sẽ trở nên vô nghĩa. Tôi tin rằng, mỗi lần nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Thứ không phải để khơi lại nỗi đau, mà để nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình. Đó là món quà được đánh đổi bằng nước mắt, bằng máu và bằng cả tuổi xuân của biết bao người. Xin cúi đầu trước Mẹ – người mẹ đã hiến dâng những người thân yêu nhất cho Tổ quốc. Và xin hứa, với tư cách một người trẻ của hôm nay, sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh ấy, để ngọn lửa yêu nước mà Mẹ và cả một thế hệ đã thắp lên sẽ mãi cháy sáng trong trái tim của những người Việt Nam mai sau



