Bài viết

“MẸ THỨ – NGỌN ĐÈN KHÔNG BAO GIỜ TẮT”

Giữa vùng quê Quảng Nam đầy nắng gió, có một người mẹ đã tiễn đưa chín người con, một con rể và hai cháu ngoại ra chiến trường mà không một lần giữ lại cho riêng mình. Bà là Nguyễn Thị Thứ – biểu tượng thiêng liêng của sự hy sinh thầm lặng, người đã biến nỗi đau thành sức mạnh để góp phần viết nên bản anh hùng ca bất tử của dân tộc.

Gia Lai15/05/2026HỒ ANH THƯ (Chi đoàn 10A1 – Đoàn trường THPT Vĩnh Thạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Hồi đó, làng tôi nghèo lắm, đất cằn, nắng gió quanh năm nhưng không gì làm vơi đi tình làng nghĩa xóm và lòng yêu nước, và người giữ ngọn lửa ấy sáng nhất chính là mẹ Thứ. Ngày còn nhỏ, tôi thường thấy các con của mẹ theo mẹ ra đồng, tiếng cười vang cả một góc làng, cuộc sống tuy vất vả nhưng ấm áp. Rồi chiến tranh ập đến, người con trai đầu tiên của mẹ khoác ba lô lên đường, mẹ đứng lặng ở ngưỡng cửa, không khóc, chỉ dặn một câu giản dị mà khắc sâu vào tim chúng tôi: “Con đi giữ nước, đừng lo cho mẹ, đất nước còn thì nhà mình còn”. Nhưng chiến tranh không trả lại những lời hứa đoàn viên, người con đầu hy sinh, rồi người thứ hai, thứ ba… cứ thế những tờ giấy báo tử lần lượt trở về, mỗi lần như vậy cả làng đều nghẹn lòng, còn mẹ chỉ lặng lẽ thắp hương và nói: “Con mẹ đã làm tròn bổn phận”. Có lần, vào một buổi chiều mưa nặng hạt, khi nhận tin người con thứ năm không trở về, chúng tôi tưởng mẹ sẽ gục ngã, nhưng mẹ vẫn ngồi thẳng lưng, giọng trầm mà kiên định: “Các con mẹ mất đi, nhưng đất nước mình rồi sẽ được sống”, câu nói ấy như ngọn lửa thắp lên trong lòng tất cả mọi người. Những người con còn lại của mẹ vẫn tiếp tục ra đi, không một ai chùn bước, bởi phía sau họ là một người mẹ vĩ đại, và không chỉ là mẹ của riêng họ, mẹ còn là chỗ dựa tinh thần cho cả làng, trong những ngày giặc càn quét, mẹ động viên bà con đào hầm, giấu lúa, bảo vệ nhau, khi đói kém mẹ sẵn sàng chia từng bát gạo ít ỏi cho người khác, khiến ngôi nhà nhỏ của mẹ trở thành mái nhà chung của cả xóm làng. Rồi ngày đất nước hòa bình cũng đến, người ta tìm về trao tặng mẹ danh hiệu cao quý, nhưng mẹ chỉ cười hiền hậu và nói rằng mình cũng như bao người mẹ khác của đất nước, những năm tháng cuối đời mẹ vẫn ngồi trước hiên nhà, lặng lẽ nhìn con đường làng – con đường đã tiễn những người con đi mà không hẹn ngày về, trong ánh mắt mẹ không chỉ có nỗi đau mà còn là niềm tự hào, và với chúng tôi, mẹ Thứ không chỉ là một người mẹ, mà là biểu tượng của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng, là ngọn đèn soi sáng cho các thế hệ mai sau, một ngọn đèn mà thời gian không thể nào dập tắt."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“MẸ THỨ – NGỌN ĐÈN KHÔNG BAO GIỜ TẮT” | Câu chuyện thời hoa lửa