MẸ THỨ – NGỌN ĐUỐC THIÊNG SOI SÁNG LÒNG YÊU NƯỚC CỦA THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY
Có những câu chuyện khi đọc xong, lòng người chỉ thoáng xúc động rồi quên đi. Nhưng cũng có những câu chuyện khiến trái tim ta nghẹn lại thật lâu, để rồi mỗi lần nhớ đến đều thấy sống mũi cay cay và thêm yêu đất nước mình hơn. Đối với em – một học sinh của Trường THCS Tầm Vu – câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là một câu chuyện như thế.
MẸ THỨ – NGỌN ĐUỐC THIÊNG SOI SÁNG LÒNG YÊU NƯỚC CỦA THẾ HỆ TRẺ HÔM NAY
Có những câu chuyện khi đọc xong, lòng người chỉ thoáng xúc động rồi quên đi. Nhưng cũng có những câu chuyện khiến trái tim ta nghẹn lại thật lâu, để rồi mỗi lần nhớ đến đều thấy sống mũi cay cay và thêm yêu đất nước mình hơn. Đối với em – một học sinh của Trường THCS Tầm Vu – câu chuyện về Mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ chính là một câu chuyện như thế.
Em sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Tuổi thơ của em là những buổi sáng tung tăng đến trường trong màu áo trắng, là tiếng trống trường rộn rã, là những chiều đá bóng cùng bạn bè, là bữa cơm ấm áp bên gia đình. Em chưa từng nghe tiếng bom rơi, chưa từng sống trong cảnh thiếu ăn, thiếu mặc hay phải chạy trốn chiến tranh. Những gì em biết về chiến tranh chỉ qua trang sách lịch sử, qua phim ảnh, qua lời kể của ông bà, thầy cô. Vì thế, đôi lúc em nghĩ chiến tranh dường như rất xa xôi. Nhưng khi đọc câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ, em mới hiểu rằng hòa bình hôm nay đã phải đổi bằng biết bao máu, nước mắt và cả cuộc đời của những con người đi trước.
Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra ở vùng quê Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời Mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc. Mẹ có 12 người con thì 9 người con trai đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc. Không chỉ mất con, Mẹ còn mất cháu, mất con rể. Người ta thường nói không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau mất con. Vậy mà Mẹ đã phải chịu đựng nỗi đau ấy hết lần này đến lần khác. Mỗi lần tiễn con ra chiến trường là thêm một lần Mẹ lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong. Có những người con đi rồi mãi mãi không trở về.
Điều khiến em xúc động nhất là hình ảnh Mẹ ngồi bên mâm cơm với chín chén cơm và chín đôi đũa dành cho chín người con đã hy sinh. Đó không chỉ là
một bức ảnh mà còn là biểu tượng của sự mất mát lớn lao mà chiến tranh để lại. Em tưởng tượng trong căn nhà nhỏ ấy, giữa không gian yên lặng, người Mẹ già ngồi nhìn những chén cơm nguội lạnh mà nhớ thương các con da diết. Có lẽ trái tim Mẹ đã đau đến mức không còn nước mắt để khóc nữa.
Nhưng điều vĩ đại hơn cả là dù đau thương chồng chất, Mẹ vẫn một lòng đi theo cách mạng. Mẹ hiểu rằng nếu đất nước còn chiến tranh thì sẽ còn nhiều gia đình phải chịu cảnh chia ly. Vì thế, Mẹ chấp nhận hy sinh hạnh phúc riêng để đặt nghĩa lớn của dân tộc lên trên hết. Từ hình ảnh của Mẹ Thứ, em hiểu hơn về tinh thần “nợ nước cao hơn tình nhà” của cha ông ta ngày trước. Họ sẵn sàng hy sinh tuổi xuân, hạnh phúc và cả tính mạng để đổi lấy độc lập cho dân tộc, để thế hệ mai sau được sống trong tự do và hòa bình.
Không chỉ tiễn con đi chiến đấu, Mẹ còn trực tiếp tham gia bảo vệ cách mạng. Suốt ba mươi năm, Mẹ cùng gia đình đào những căn hầm bí mật trong vườn để nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ hoạt động ngay trong lòng địch. Em thật sự khâm phục lòng dũng cảm của Mẹ. Trong thời chiến, nếu bị phát hiện, cả gia đình có thể bị tra tấn hoặc mất mạng bất cứ lúc nào. Vậy mà Mẹ vẫn âm thầm che chở cho bộ đội như chính con ruột của mình.
Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh ngọn đèn dầu Mẹ để sáng bên bàn thờ làm ám hiệu an toàn cho cán bộ về hoạt động. Một ngọn đèn nhỏ thôi nhưng lại chứa đựng biết bao ý nghĩa lớn lao. Đó là ánh sáng của lòng yêu nước, của niềm tin vào ngày mai độc lập. Trong màn đêm chiến tranh, ánh đèn ấy đã soi đường cho biết bao chiến sĩ cách mạng, tiếp thêm cho họ sức mạnh để chiến đấu vì Tổ quốc.
Đọc câu chuyện về Mẹ Thứ, em càng hiểu sâu sắc rằng độc lập và hòa bình không tự nhiên mà có. Để có được cuộc sống yên bình hôm nay, biết bao người đã ngã xuống. Có những người lính tuổi đời còn rất trẻ chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân. Có những bà mẹ tiễn con đi mà mãi mãi không được nhìn thấy con trở về. Có những gia đình chịu cảnh chia ly suốt cả cuộc đời. Những hy sinh ấy lớn lao biết bao!
Vì thế, mỗi khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trước sân trường, em lại thấy trong đó có máu xương của biết bao thế hệ cha anh. Em thấy mình cần phải sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước. Là một học sinh THCS Tầm Vu, em hiểu rằng nhiệm vụ quan trọng nhất của mình hôm nay là học tập thật tốt.
Ngày nay, chúng em được sống trong hòa bình, được ăn ngon mặc đẹp, được học trong những ngôi trường khang trang với đầy đủ sách vở và điều kiện học tập. Chúng em được cha mẹ yêu thương, thầy cô tận tình dạy dỗ, được vui chơi, được
Theo đuổi ước mơ của mình. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy lại là điều mà biết bao trẻ em trong chiến tranh ngày trước không có được.
Em nhớ có lần đọc được câu nói: “Hòa bình đẹp lắm”. Đúng vậy, hòa bình đẹp bởi đó là thành quả của biết bao hy sinh. Hòa bình cho em được cắp sách đến trường mỗi ngày. Hòa bình cho em được vô tư cười nói cùng bạn bè. Hòa bình cho em được lớn lên trong tình yêu thương thay vì tiếng bom đạn. Vì vậy, em càng phải biết trân trọng cuộc sống hiện tại hơn.
Lòng biết ơn không chỉ nằm ở những lời nói hay những giọt nước mắt xúc động. Theo em, điều ý nghĩa nhất chính là sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của cha ông. Em tự hứa với bản thân sẽ chăm chỉ học tập hơn nữa, tích cực tham gia các phong trào của trường lớp, rèn luyện đạo đức và kỹ năng sống để trở thành người có ích cho xã hội.
Đất nước Việt Nam hôm nay đang bước vào kỷ nguyên vươn mình mạnh mẽ. Khoa học công nghệ phát triển từng ngày, đất nước ngày càng hội nhập với thế giới. Thế hệ trẻ chúng em chính là những người sẽ tiếp bước xây dựng tương lai cho quê hương. Nếu ngày xưa cha ông chiến đấu bằng súng đạn để bảo vệ Tổ quốc thì hôm nay, chúng em phải chiến đấu bằng tri thức, bằng ý chí và khát vọng vươn lên để đưa Việt Nam phát triển giàu mạnh hơn.
Em hiểu rằng học tập tốt hôm nay chính là cách thiết thực để thể hiện lòng yêu nước. Mỗi điểm tốt, mỗi thành tích đạt được sẽ là món quà nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa dâng lên những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Em muốn mai này mình sẽ trở thành một công dân tốt, góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp để không phụ công lao của những Bà mẹ Việt Nam anh hùng như Mẹ Thứ.
Câu chuyện về Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã để lại trong em niềm xúc động sâu sắc và lòng kính phục vô hạn. Mẹ không chỉ là người mẹ của những người liệt sĩ mà còn là biểu tượng bất diệt của lòng yêu nước, của đức hy sinh cao cả và tinh thần kiên cường của dân tộc Việt Nam. Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh người Mẹ già lặng lẽ bên mâm cơm chín chén vẫn sẽ mãi khắc sâu trong trái tim của biết bao thế hệ người Việt Nam.
Em xin cúi đầu tri ân Mẹ Thứ, tri ân các Bà mẹ Việt Nam anh hùng và tất cả những người đã hy sinh vì nền độc lập của dân tộc. Chúng em – thế hệ trẻ hôm nay – sẽ luôn ghi nhớ công lao ấy, sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để tiếp



