Bài viết

MẸ THỨ – NGƯỜI GIỮ LỬA CHO TỔ QUỐC

Ninh Bình11/05/2026sưu tầm (trường THPT Hoa Lư A)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa vùng đất Quảng Nam đầy nắng gió, có một người mẹ đã đi vào lịch sử dân tộc bằng những hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao. Người mẹ ấy không cầm súng nơi chiến trường, không trực tiếp ra trận, nhưng cả cuộc đời mẹ là một bản anh hùng ca của lòng yêu nước. Đó chính là Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ có nhiều con cháu hy sinh nhất trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.

Mỗi lần nhắc đến Mẹ Thứ, lòng em lại dâng lên niềm xúc động khó tả. Bởi phía sau dáng người gầy gò, hiền từ ấy là biết bao đau thương mà không phải ai cũng có thể chịu đựng được.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh ra tại vùng đất Điện Thắng Trung, Quảng Nam – nơi được xem là vùng đất giàu truyền thống cách mạng. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc. Trong gần ba mươi năm chiến tranh, mẹ lần lượt tiễn chồng, chín người con trai, một người con rể và hai cháu ngoại ra đi rồi mãi mãi không trở về.

Chín lần nhận giấy báo tử.

Chín lần trái tim người mẹ quặn đau trong mất mát.

Có lẽ không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ phải tiễn những đứa con mình dứt ruột sinh ra vào nơi bom đạn. Nhưng điều khiến mọi người kính phục ở mẹ không chỉ là sự hy sinh, mà còn là tinh thần kiên trung, lòng yêu nước son sắt suốt cả cuộc đời.

Trong khu vườn nhỏ của gia đình, mẹ cùng con gái đầu là bà Lê Thị Trị đã đào năm hầm bí mật để nuôi giấu cán bộ, bộ đội và du kích cách mạng. Để che mắt quân địch, mẹ thả bò ăn cỏ ngay trên miệng hầm. Những khi yên ắng, mẹ lại lặng lẽ mở cửa hầm cho cán bộ dễ thở. Mỗi việc làm ấy đều nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mẹ chưa bao giờ sợ hãi.

Đối với mẹ, bảo vệ cách mạng cũng chính là bảo vệ quê hương, đất nước.

Chiến tranh không chỉ cướp đi những người con của mẹ, mà còn để lại những mất mát kéo dài sang cả thế hệ sau. Người con gái đầu của mẹ – bà Lê Thị Trị – cũng trở thành Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Chồng bà bị địch bắt và tra tấn đến chết trong ngục tù. Hai người con gái của bà cũng lần lượt hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người chưa đầy mười sáu tuổi đã làm giao liên cho cách mạng rồi mãi mãi nằm lại giữa những năm tháng bom đạn.

Những câu chuyện ấy khiến em hiểu rằng độc lập hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là sự đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả hạnh phúc của biết bao gia đình Việt Nam.

Năm 1994, mẹ Nguyễn Thị Thứ được Nhà nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Khi đến thăm mẹ, Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh đã xúc động nắm tay mẹ và nói:

“Mẹ là Mẹ Việt Nam.”

Câu nói ấy không chỉ dành riêng cho mẹ Nguyễn Thị Thứ, mà còn là lời tri ân đối với hàng triệu bà mẹ Việt Nam đã hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.

Ngày nay, trên đỉnh núi Cấm ở thành phố Tam Kỳ, Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng sừng sững giữa trời xanh. Tượng đài được lấy nguyên mẫu từ chính Mẹ Thứ. Từ xa nhìn lại, tượng mẹ như đang dang rộng vòng tay ôm lấy những người con đất Việt, ôm lấy cả non sông đã đi qua chiến tranh đau thương để có được hòa bình hôm nay.

Mỗi lần nhìn hình ảnh ấy, em lại nghĩ đến những người mẹ Việt Nam thời chiến. Họ bình dị nhưng phi thường. Họ âm thầm chịu đựng mất mát để đất nước có ngày độc lập. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng những hy sinh ấy sẽ mãi là ngọn lửa thiêng soi sáng cho các thế hệ mai sau.

Là thế hệ trẻ hôm nay, em hiểu rằng trách nhiệm của mình không chỉ là ghi nhớ lịch sử, mà còn phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn và biết yêu thương quê hương đất nước nhiều hơn. Bởi hòa bình mà chúng em đang có được hôm nay đã được đánh đổi bằng cả cuộc đời của những người mẹ như Mẹ Thứ.

Và trong trái tim em, Mẹ Nguyễn Thị Thứ mãi mãi là biểu tượng bất tử của lòng mẹ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn