Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ THỨ – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG THỜI HOA LỬA

Mẹ Thứ sinh năm 1904 trong một gia đình nghèo nhưng yêu nước. Khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, tất cả con trai, con rể và cháu ngoại của bà đều tình nguyện lên đường tham gia kháng chiến. Dù biết trước hiểm nguy, bà vẫn kiên cường ủng hộ các con, âm thầm chuẩn bị mọi điều kiện để bảo vệ con và đồng đội cách mạng.

Đà Nẵng28/11/2025TRƯỜNG TIỂU HỌC SỐ 2 HÒA TIẾN (XÃ HÒA TIẾN)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẸ THỨ – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG THỜI HOA LỬA

MẸ THỨ – NGƯỜI MẸ ANH HÙNG THỜI HOA LỬA

Giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, ở làng Tân Lâm, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam (cũ), có một người mẹ lặng lẽ nhưng vĩ đại – đó là Mẹ Thứ. Bà không cầm súng ra trận, nhưng trái tim và những hy sinh âm thầm của bà đã trở thành sức mạnh chở che cho con cái và những chiến sĩ cách mạng suốt những ngày tháng lửa đạn.

Mẹ Thứ sinh năm 1904 trong một gia đình nghèo nhưng yêu nước. Khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, tất cả con trai, con rể và cháu ngoại của bà đều tình nguyện lên đường tham gia kháng chiến. Dù biết trước hiểm nguy, bà vẫn kiên cường ủng hộ các con, âm thầm chuẩn bị mọi điều kiện để bảo vệ con và đồng đội cách mạng.

Để che chở cho con cái, Mẹ Thứ đã xây dựng một hầm bí mật ngay trong vườn nhà. Hầm nhỏ, chật hẹp, dài 3 mét, rộng 1,5 mét, cao chưa đến 1,5 mét, nhưng đó là trái tim của phong trào cách mạng ở vùng Tân Lâm. Ban ngày, các chiến sĩ nấp dưới hầm, ban đêm mới lén ra tắm rửa, ăn uống. Mẹ Thứ ra chợ mua thức ăn, khéo léo giấu trong giỏ rau, để tránh bị phát hiện. Bà không bao giờ đi thẳng một đường về nhà, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo con cái với niềm yêu thương vô bờ.

Những năm tháng nguy hiểm nhất đến khi quân Mỹ và tay sai phát hiện ra các chiến sĩ đang trú ẩn. Con trai bà, anh Phạm Văn Lợi, bị bắt và tra tấn dã man, nhưng Mẹ Thứ vẫn đứng thẳng, đôi mắt nhìn thẳng vào kẻ thù, giọng cứng rắn vang lên:
“Các con tôi, các chiến sĩ cách mạng, là niềm tự hào của dân tộc, tụi bay không làm gì được đâu!”

Dưới hầm, các chiến sĩ nắm chặt tay nhau, cắn răng quyết giữ lời thề: bảo vệ mẹ và tiếp tục con đường cách mạng. Một số người đã lao lên, ném lựu đạn tiêu diệt địch, mở đường cho đồng đội rút lui. Máu, nước mắt và lòng dũng cảm hòa vào nhau, tạo nên câu chuyện bi hùng nhưng đầy hào hùng, khiến bất kỳ ai nghe đều cảm phục.

Mẹ Thứ đã 12 lần tiễn con cháu ra trận. Trong đó, nhiều người đã hy sinh: chồng, 9 con trai, 1 con rể, 2 cháu ngoại. Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát về sinh mạng mà còn là nỗi đau gia đình, nhưng bà vẫn kiên cường giữ vững niềm tin vào Tổ quốc, vào ngày hòa bình. Bà luôn nhắc nhở các con rằng: tự do, độc lập của dân tộc quan trọng hơn bất cứ điều gì, và mỗi người phải biết sống xứng đáng với những hy sinh đó.

Sau chiến tranh, căn nhà của Mẹ Thứ trở thành nhà lưu niệm, nơi các thế hệ trẻ đến thắp hương tưởng nhớ và học tập tinh thần yêu nước, lòng trung kiên và sự hy sinh thầm lặng của bà. Năm 1998, Mẹ Thứ được Nhà nước truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, nhưng với người dân quê bà, bà còn hơn cả danh hiệu — bà là biểu tượng sống của một người mẹ phi thường, âm thầm che chở và bảo vệ những con đường của Tổ quốc.

Ai đến thăm quê Mẹ Thứ, nhìn lại ngôi nhà cũ, vẫn thấy hình ảnh một người mẹ nhỏ bé nhưng kiên cường, trái tim lớn lao đủ sức chở che cả bầy con và những người con tinh thần của đất nước. Một cuộc đời bình dị nhưng khí phách phi thường. Một tượng đài sống giữa thời hoa lửa, nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng yêu nước, sự hy sinh và niềm tin vào chính nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn