Mẹ Thứ – người mẹ của chín liệt sĩ
Trong lịch sử chiến tranh giữ nước của dân tộc, có những người mẹ đã tiễn chồng, tiễn con ra trận mà không một lời than vãn. Một trong những biểu tượng thiêng liêng ấy là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ có chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc kháng chiến.
Trong lịch sử chiến tranh giữ nước của dân tộc, có những người mẹ đã tiễn chồng, tiễn con ra trận mà không một lời than vãn. Một trong những biểu tượng thiêng liêng ấy là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ có chín người con trai, một con rể và hai cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc kháng chiến.
Mẹ sinh năm 1904 tại xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng và những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược, rồi sau đó là đế quốc Mỹ, quê hương Quảng Nam trở thành vùng đất ác liệt. Những người con của mẹ lần lượt theo tiếng gọi Tổ quốc, gia nhập lực lượng vũ trang.
Từng người con lên đường, mẹ lặng lẽ chuẩn bị ba lô, nắm cơm, chiếc khăn tay. Có người ra đi rồi mãi mãi không trở về. Tin báo tử nối tiếp tin báo tử. Nỗi đau dồn nén, nhưng mẹ không gục ngã. Người dân trong vùng kể lại, mỗi lần nhận tin dữ, mẹ chỉ lặng im thắp hương, rồi lại tiếp tục động viên những người con còn lại giữ vững chí khí.
Điều khiến nhiều người xúc động là trong những năm tháng kháng chiến, dù đã mất nhiều con, mẹ vẫn không ngăn cản những người còn lại ra trận. Với mẹ, đất nước còn chiến tranh thì gia đình riêng không thể yên ổn. Lý tưởng độc lập dân tộc đã trở thành niềm tin lớn hơn cả nỗi đau cá nhân.
Sau ngày đất nước thống nhất, mẹ sống những năm cuối đời trong vòng tay của quê hương và đồng bào cả nước. Mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Tại thành phố Tam Kỳ hôm nay, Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng được xây dựng lấy nguyên mẫu từ hình ảnh mẹ Nguyễn Thị Thứ – như một biểu tượng chung cho hàng vạn bà mẹ đã dâng hiến những người thân yêu nhất cho Tổ quốc.
Đứng trước tượng đài ấy, người ta không chỉ thấy hình ảnh một người mẹ cụ thể, mà là bóng dáng của cả dân tộc Việt Nam trong chiến tranh: âm thầm, bền bỉ, chịu đựng và kiên cường. “Thời hoa lửa” của mẹ không phải nơi chiến hào, mà trong căn nhà nhỏ nơi thôn quê, nơi mỗi nén hương thắp lên là một lần tim thắt lại.
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Thứ nhắc nhở các thế hệ hôm nay rằng hòa bình được đánh đổi bằng những hy sinh vượt ngoài sức tưởng tượng. Có những chiến công được ghi bằng súng đạn, nhưng cũng có những chiến công được ghi bằng nước mắt của những người mẹ.
Và chính từ những người mẹ như thế, sức mạnh tinh thần của dân tộc Việt Nam đã được nuôi dưỡng qua bao thế hệ – để đất nước có được ngày độc lập, thống nhất và phát triển hôm nay.



