MẸ THỨ – NGƯỜI MẸ CỦA NHỮNG NGƯỜI CON KHÔNG TRỞ VỀ
Vũ Thị Ánh Nguyệt
Ở Quảng Nam có một người mẹ mà khi nhắc đến, người ta thường nhắc đến cả một nỗi đau rất lớn của chiến tranh. Đó là mẹ Nguyễn Thị Thứ, quê ở Điện Thắng, Điện Bàn, Quảng Nam.
Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, mẹ có nhiều người con, cháu hy sinh. Chồng mẹ cũng hy sinh. Những người con lần lượt rời khỏi mái nhà. Có người đi rồi trở về. Có người đi mãi không về. Mẹ Thứ đã sống qua những năm tháng mà niềm vui của một gia đình đôi khi chỉ là nhận được tin một người con vẫn còn sống. Còn nỗi đau thì có thể đến bằng một tờ giấy báo tử.
Chiến tranh lấy đi của mẹ không chỉ một người. Nó lấy đi từng người một, cho đến khi căn nhà ngày càng vắng. Mẹ vẫn ở đó. Giữa những khoảng trống ngày càng lớn.
Sau chiến tranh, mẹ được phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Năm 1995, mẹ qua đời.
Người ta có thể ghi lại một cuộc chiến bằng những con số. Nhưng nếu muốn hiểu chiến tranh đã đi qua một gia đình như thế nào, hãy thử nghĩ về một người mẹ có quá nhiều lần tiễn con. Mỗi lần tiễn là một lần hy vọng. Mỗi lần nhận tin là một lần mất mát. Mẹ Thứ không cầm súng. Nhưng cuộc đời mẹ đã trở thành một chứng tích lặng lẽ về cái giá mà những gia đình Việt Nam phải trả trong chiến tranh.


