MẸ THỨ - TƯỢNG ĐÀI BẤT TỬ TRONG LÒNG NGƯỜI DÂN XỨ QUẢNG (1)
BÀI VIẾT THAM GIA CHIẾN DỊCH: NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Chủ đề: Mẹ Thứ – Tượng đài bất tử trong lòng người dân xứ Quảng Trên dải đất miền Trung đầy nắng gió, nơi con người được tôi luyện bởi gian khó, nơi “đất chưa mưa đà thấm, rượu chưa nhấm đà say”, có một người mẹ đã đi vào lịch sử dân tộc như một huyền thoại sống. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ của những mất mát không gì bù đắp nổi, nhưng cũng là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin bất diệt
BÀI VIẾT THAM GIA CHIẾN DỊCH: NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Chủ đề: Mẹ Thứ – Tượng đài bất tử trong lòng người dân xứ Quảng
Trên dải đất miền Trung đầy nắng gió, nơi con người được tôi luyện bởi gian khó, nơi “đất chưa mưa đà thấm, rượu chưa nhấm đà say”, có một người mẹ đã đi vào lịch sử dân tộc như một huyền thoại sống. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ của những mất mát không gì bù đắp nổi, nhưng cũng là biểu tượng cao đẹp của lòng yêu nước, đức hy sinh và niềm tin bất diệt vào ngày độc lập.
Chiến tranh đi qua, để lại trên gương mặt mẹ những nếp nhăn hằn sâu của thời gian, trên đôi mắt mờ đục là cả một trời ký ức đau thương. Chín lần tiễn con đi là chín lần mẹ nuốt nước mắt vào lòng, lặng lẽ tiễn bước các con trong bóng tối của hầm bí mật, trong nỗi lo âu khôn nguôi của một người mẹ Việt Nam giữa khói lửa chiến tranh.
“Mẹ bấm tay tính tuổi các con
Chín đứa ra đi không đứa nào trở lại
Khói nhang mờ trắng cả thời con gái
Nước mắt mẹ rơi mặn chát những vần thơ.”
Không chỉ sinh ra những người con anh dũng, mẹ Thứ còn là hậu phương thầm lặng nhưng vững chãi của cách mạng. Ngay trong khu vườn nhỏ ở Điện Thắng, mẹ đào hầm nuôi giấu cán bộ, che chở cho cả một đội quân. Trong đêm trường kháng chiến, mẹ chính là ngọn đèn không bao giờ tắt, là nơi để những người con của Tổ quốc gửi gắm niềm tin và sự sống.
“Mẹ là đất nước, mẹ là quê hương
Gánh cả cuộc đời trên đôi vai gầy guộc
Chín đứa con đi, mẹ không hề từ khước
Cho đất nước mình xanh mãi một màu xanh.”
Thời gian trôi đi, chiến tranh lùi xa, nhưng sự chờ đợi của mẹ vẫn còn đó. Hình ảnh khiến bao thế hệ nghẹn ngào nhất chính là mâm cơm của mẹ – nơi vẫn luôn đủ bát, đủ đũa, như thể các anh chỉ vừa mới ra sân, chưa kịp về nhà.
“Mỗi bữa cơm mẹ vẫn dọn thêm bát đũa
Như thể các anh chỉ vừa mới ra sân
Tiếng gió ngoài hiên cứ ngỡ bước chân gần
Mẹ đợi… đợi hoài qua mấy mùa hoa lửa.”
Nỗi đau của mẹ Thứ không làm người ta bi lụy, mà khiến người ta lặng người, cúi đầu trước sự vĩ đại của người phụ nữ Việt Nam. Mẹ đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất của đời mình – chồng, con, tuổi xuân và nước mắt – để đổi lấy hai chữ “Tự do” cho dân tộc.
Hôm nay, đứng trước Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng nơi Núi Cấm, lòng mỗi đoàn viên, thanh niên chúng ta không khỏi bồi hồi xúc động. Câu chuyện của mẹ không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với quê hương Quảng Nam – Đà Nẵng, đối với những giá trị được đánh đổi bằng máu xương.
Chúng ta sẽ khắc ghi hình ảnh của mẹ bằng chính hành động, bằng lòng biết ơn và sự sống xứng đáng với những hy sinh ấy.
“Cảm ơn mẹ đã sinh ra những người anh hùng
Để chúng con được sống giữa mùa xuân
Lịch sử hôm nay xin ghi tạc muôn lần
Hình bóng mẹ – linh hồn của dân tộc!”



