"Mẹ Thứ – Tượng đài vĩnh cửu của lòng mẹ và khát vọng hòa bình"
Bài viết tái hiện cuộc đời huyền thoại của Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ – người mẹ có 9 con trai, 1 con rể và 2 cháu ngoại hy sinh trong hai cuộc kháng chiến. Qua đó, tác giả thể hiện sự xúc động và lòng biết ơn của một sinh viên thế hệ 2k, đồng thời khẳng định quyết tâm mang tri thức kỹ thuật xây dựng quê hương để xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước.
Giữa những ngày tháng Ba rực lửa, khi cả nước hướng về những kỷ niệm hào hùng của dân tộc, tôi dừng lại thật lâu trước bức ảnh một cụ già phúc hậu với đôi mắt chân chim hằn sâu những vết thời gian. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Là một sinh viên K60 ngành Tự động hóa, vốn quen với những công thức và sơ đồ kỹ thuật chuẩn xác, nhưng khi đứng trước câu chuyện về cuộc đời Mẹ, mọi logic thông thường dường như trở nên nhỏ bé. Có những sự hy sinh không thể đo đếm bằng bất cứ đơn vị nào, và có những nỗi đau đã hóa thành sức mạnh để dựng xây nên dáng hình đất nước.
Mẹ Thứ sinh ra tại điện Bàn, Quảng Nam – mảnh đất "trung dũng kiên cường" nơi bom đạn cày xới mỗi ngày. Nhưng lịch sử sẽ không chỉ nhớ về Quảng Nam qua những trận đánh, mà sẽ nhớ về nơi ấy bởi có một người mẹ đã dâng hiến gần như tất cả những gì máu thịt nhất của mình cho độc lập dân tộc.
Trong lịch sử nhân loại, hiếm có người phụ nữ nào phải gánh chịu nỗi đau lớn lao như Mẹ Thứ. Chín người con trai của Mẹ lần lượt lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc và cả chín người đã mãi mãi không trở về. Cứ mỗi lần nhận một tờ giấy báo tử, tim Mẹ như thắt lại, nhưng rồi Mẹ lại nén đau thương để tiếp tục tiễn những đứa con kế tiếp ra trận.
Tôi đã đọc được những dòng tư liệu khiến mình phải lặng người: Có những lúc, nỗi đau đến dồn dập khi chỉ trong một ngày, Mẹ nhận đến hai tin dữ. Một con rể và hai cháu ngoại của Mẹ cũng ngã xuống. Tổng cộng 12 người thân yêu nhất của Mẹ đã hy sinh. Hình ảnh Mẹ Thứ ngồi lặng lẽ bên mâm cơm với những bát đũa thừa ra, đợi chờ những đứa con trở về trong hư ảo, đã trở thành một biểu tượng ám ảnh về sự hy sinh vô điều kiện.
Mẹ không cầm súng trực tiếp ngoài chiến trường, nhưng Mẹ là hậu phương vững chắc nhất. Trong vườn nhà Mẹ có 5 hầm bí mật, nơi Mẹ nuôi giấu bao cán bộ, chiến sĩ cách mạng giữa vòng vây của kẻ thù. Mẹ vừa là mẹ, vừa là đồng chí, là người canh gác giấc ngủ cho những đứa con của Đảng. Sự hy sinh của Mẹ không chỉ là những người con, mà là cả một đời lo âu, thức trắng đêm bên miệng hầm bí mật.
Ngồi trong phòng thí nghiệm của Khoa Điện, nhìn những dòng điện chạy đều trên bảng mạch, tôi chợt nhận ra rằng: Sự "tự động" và bình yên mà chúng tôi có được hôm nay được vận hành bởi một hệ thống vô hình nhưng vô giá – đó là máu của các anh hùng và nước mắt của những bà mẹ Việt Nam.
Là sinh viên ngành Tự động hóa, tôi luôn được dạy về sự tối ưu, về hiệu suất và sự phát triển. Nhưng câu chuyện của Mẹ Thứ dạy tôi một bài học quan trọng hơn: Bài học về giá trị của con người. Máy móc có thể thay thế sức lao động, nhưng không gì có thể thay thế được tình yêu quê hương và sự hy sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam.
Mẹ Thứ chính là "nguồn năng lượng" tinh thần vô tận. Nếu ngày xưa Mẹ và các con đã hy sinh để giải phóng đất nước, thì thế hệ K60 chúng tôi hôm nay phải có trách nhiệm "tự động hóa" quá trình hiện đại hóa quê hương. Chúng tôi không thể để những hy sinh đó trở nên vô nghĩa. Mỗi khi gặp một lỗi lập trình khó, mỗi khi nản lòng trước một đồ án dài hơi, hình ảnh Mẹ Thứ kiên cường qua hai cuộc kháng chiến lại tiếp thêm động lực cho tôi. Tôi tự nhủ: "Mẹ đã mất đi tất cả con cái mà vẫn đứng vững, lẽ nào mình lại đầu hàng trước một chút khó khăn tri thức?"
Dù Mẹ Thứ ở Quảng Nam xa xôi, nhưng tinh thần của Mẹ luôn hiện hữu tại Thái Nguyên – mảnh đất thủ đô kháng chiến. Ở đây, chúng tôi cũng có những người mẹ, người bà đã tiễn con cháu lên đường bảo vệ vùng trời, vùng đất. Sự hy sinh của Mẹ Thứ là đại diện cho hàng triệu bà mẹ Việt Nam trên khắp mọi miền Tổ quốc.
Với vai trò là một đoàn viên, sinh viên của trường, tôi hiểu rằng lòng biết ơn không nên chỉ dừng lại ở những bài viết hay những đóa hoa nhân ngày 27/7. Lòng biết ơn thực sự phải được chuyển hóa thành hành động. Với sinh viên kỹ thuật, đó là việc làm chủ công nghệ để đưa đất nước thoát khỏi cảnh nghèo nàn, để những người mẹ Việt Nam hôm nay và mai sau không còn phải khóc vì chiến tranh, mà chỉ cười vì thấy con cháu mình thành tài, làm rạng danh đất nước trên trường quốc tế.
Mẹ Thứ đã về với các con của mình ở cõi vĩnh hằng vào năm 2010, nhưng tượng đài về Mẹ vẫn sừng sững giữa đất trời và trong lòng dân tộc. "Câu chuyện thời hoa lửa" của Mẹ là một chương bi tráng nhất, nhắc nhở chúng tôi về cái giá của hòa bình.
Chúng cháu – thế hệ sinh viên K60TDH05 – xin hứa sẽ sống một tuổi trẻ rực rỡ và có ích. Chúng cháu sẽ mang những kiến thức về Điện, về Tự động hóa để thắp sáng thêm những ước mơ, để xây dựng một Việt Nam hùng cường, giàu đẹp. Đó là cách duy nhất và ý nghĩa nhất để chúng cháu tri ân Mẹ.
Khép lại bài viết, tôi như thấy nụ cười hiền hậu của Mẹ Thứ ẩn hiện trong sắc xanh của màu áo đoàn viên. Ngọn lửa từ trái tim Mẹ sẽ mãi là kim chỉ nam, soi sáng con đường chúng cháu đi, nhắc nhở chúng cháu rằng: "Sống là để cống hiến, như Mẹ đã từng dâng hiến cả cuộc đời cho Tổ quốc."


