Mẹ tiễn con ra trận
Ngày lên đường, bà Nguyễn Thị Mai chỉ kịp nói với mẹ vài lời ngắn ngủi. Những năm chiến tranh sau đó là chuỗi ngày xa nhà, đối mặt bom đạn và nỗi nhớ. Trở về sau hòa bình, bà mới hiểu hết sự hy sinh thầm lặng của người mẹ.
Bà Nguyễn Thị Mai vẫn nhớ rõ buổi sáng mình rời nhà. Mẹ bà đứng ở cửa, không khóc, chỉ dặn con cố gắng giữ sức khỏe.
Ngày ấy, bà còn trẻ và háo hức lên đường. Trong suy nghĩ của cô gái tuổi đôi mươi, chiến tranh rồi sẽ kết thúc, mọi người sẽ trở về. Bà không hình dung được những năm tháng phía trước sẽ dài và khốc liệt đến thế.
Là thanh niên xung phong, bà cùng đồng đội làm nhiều công việc khác nhau, từ vận chuyển hàng, sửa đường đến hỗ trợ cứu thương. Mỗi khi nhận được thư nhà, bà đọc đi đọc lại nhiều lần.
Mẹ bà thường viết: “Ở nhà mọi người vẫn khỏe. Con cứ yên tâm làm nhiệm vụ.”
Sau này bà mới biết mẹ đã giấu nhiều chuyện. Có những lúc gia đình thiếu thốn, có lúc sức khỏe không tốt, nhưng mẹ không kể vì sợ con gái đang ở chiến trường lo lắng.
Ngày bà trở về, mẹ đã già đi rất nhiều. Hai mẹ con ôm nhau không nói được câu nào.
Bà Mai bảo rằng lúc ấy mình mới hiểu: chiến tranh không chỉ diễn ra nơi bom đạn. Ở hậu phương, những người mẹ cũng trải qua những tháng ngày dài đằng đẵng chờ đợi.
Nay bà sống tại phường Hồng Bàng. Mỗi khi nhắc về mẹ, bà vẫn xúc động. Bà nói tuổi trẻ của mình thuộc về đất nước, nhưng những năm tháng chờ đợi của mẹ mới là điều khiến bà biết ơn nhất.



