Bài viết

MẸ TIỄN CON RA TRẬN

Đằng sau mỗi người lính lên đường là bóng dáng của một người mẹ. Mẹ tiễn con đi với niềm tự hào nhưng cũng mang theo nỗi lo, mong từng ngày con được bình an trở về.

Quảng Ngãi21/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày con trai lên đường nhập ngũ, bà Lê Thị Hoa chỉ biết dặn con một câu: “Cố gắng hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về với mẹ”.

Bà đứng nhìn theo bóng con cho đến khi khuất khỏi con đường làng.

Những ngày sau đó, mỗi khi nghe tiếng xe chạy ngoài đường, bà lại mong đó là tin của con.

Mỗi lá thư từ đơn vị gửi về đều được bà giữ gìn cẩn thận.

Trong thư, người con luôn nói mình khỏe, động viên mẹ giữ gìn sức khỏe và đừng lo lắng.

Nhưng người mẹ hiểu rằng phía sau những dòng chữ bình thản ấy là những gian khổ mà con đang trải qua.

Ngày con trở về, bà đã không còn đủ sức chạy ra đón như ngày trước. Nhưng niềm vui đoàn tụ khiến bà quên đi tất cả.

Bà ôm con và khóc.

Đó là giọt nước mắt của người mẹ đã chờ đợi bao năm.

Cũng có những người mẹ khác không có được giây phút đoàn tụ ấy. Con họ đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Chiến tranh đi qua, nhưng hình ảnh những người mẹ đứng bên cổng làng tiễn con ra trận sẽ mãi là một phần thiêng liêng của lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn