Mẹ Tiếu
Gọi tên người chồng, con trai đã mất, Mẹ VNAH Huỳnh Thị Tiếu cố nén cảm xúc. Ký ức về người chồng Lê Văn Muôn và con trai lớn Lê Văn Cu tưởng chừng đã cũ nhưng trong tâm trí mẹ Tiếu, mọi thứ vẫn như mới hôm qua. Mẹ Tiếu quê quán xã Thanh Phú Long, huyện Châu Thành, hiện ở phường 2, TP.Tân An. Năm nay đã 98 tuổi nhưng mẹ vẫn còn khá khỏe mạnh và minh mẫn khi kể cho thế hệ sau nghe về thời gian gia đình tham gia cách mạng, về người chồng và con của mình.
Hơn 80 năm trước, mẹ nên duyên với người đàn ông cùng địa phương, có với nhau 11 người con. Khi đất nước cần, chồng mẹ - ông Lê Văn Muôn, lên đường tham gia kháng chiến chống thực dân Pháp. Trong trận đánh tại Đồng Tháp Mười, ông và cả đại đội anh dũng hy sinh, đến giờ vẫn chưa tìm được hài cốt.
Chồng hy sinh, một mình mẹ làm ruộng nuôi các con. Không lâu sau đó, người con trai lớn của mẹ là anh Lê Văn Cu cũng xung phong lên đường nhập ngũ, tham gia kháng chiến chống đế quốc Mỹ. Anh Cu là lính đặc công. Trong một lần làm nhiệm vụ, anh bị trúng bom và hy sinh ngày 10/10/1965, khi vừa tròn 20 tuổi. Anh được nhận Huân chương Kháng chiến hạng Ba. Ngày nhận được giấy báo tử của con, mẹ Tiếu như ngã quỵ, cố gắng vượt qua nỗi đau, gắng gượng nuôi các con. Mẹ Tiếu bộc bạch: “Chiến tranh ác liệt lắm, hàng triệu người hy sinh. Có những gia đình hy sinh không còn một ai. So với những khó khăn, gian khổ mà đất nước mình đã trải qua thì sự đóng góp của gia đình mẹ chỉ là một phần nhỏ”.



