MẸ TRẦN KIM NGỌC - PHÍA SAU HÒA BÌNH LÀ NƯỚC MẮT CỦA MẸ - KỲ 2
Kỳ 2: Nước mắt lặn vào tim Mô tả ngắn: Chiến tranh khốc liệt có thể tước đi những người thân yêu nhất, nhưng không bao giờ khuất phục được ý chí can trường của người mẹ đất Vĩnh Long.
Khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn cam go nhất, vùng đất Tam Bình trở thành rốn bom, mục tiêu hủy diệt của kẻ thù. Trong cơn cuồng phong ấy, gia đình bà Trần Kim Ngọc đã phải gánh chịu những vết thương lòng không bao giờ khép miệng. Lần lượt, những người thân yêu nhất của bà những người cùng chung huyết thống và lý tưởng đã ngã xuống, máu của họ hòa tan vào lòng đất mẹ.
Nỗi đau chồng chất, tin dữ dội về như những nhát dao khứa vào tâm can. Có những đêm trường tĩnh mịch, bà ngồi lặng bên ngọn đèn dầu leo lét, nuốt ngược nước mắt vào lòng để không gục ngã, bởi bà biết mình phải là điểm tựa vững chãi nhất cho đàn con thơ và những người đồng đội còn lại. Kẻ thù có thể lấy đi mạng sống của những người con của mẹ, nhưng chúng hoàn toàn bất lực trước niềm tin chính nghĩa ngời sáng trong mắt mẹ. Biến đau thương thành sức mạnh thép, bà tiếp tục vận động nhân dân, tiếp tế lương thực, trở thành một "pháo đài lòng dân" vững chắc ngay trong lòng địch, giữ cho ngọn lửa kháng chiến tại quê nhà mãi mãi cháy rực.



