Cựu chiến binh

Mẹ Trần Thị An

Phú Thọ14/08/2026Xã Kon Braih (Đoàn Xã Kon Braih)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

tuổi 96, Mẹ vẫn giữ được sự minh mẫn và giọng nói ấm áp, hiền từ. Trong căn nhà nhỏ tại tổ dân phố Phú Dương, phường Sông Cầu, tỉnh Đắk Lắk, Mẹ chậm rãi kể lại cuộc đời mình với những ký ức vừa đau thương vừa đầy tự hào.

Mẹ Trần Thị An sinh năm 1930 tại phường Sông Cầu, tỉnh Đắk Lắk. Tuổi thơ của Mẹ gắn liền với ruộng đồng, nương rẫy và cuộc sống lao động nghèo khó của người dân quê. Gia đình Mẹ có 8 người, đông con nên cuộc sống càng thêm vất vả. Những năm tháng ấy, cái ăn cái mặc đều thiếu thốn nhưng tình làng nghĩa xóm luôn chan chứa.

Mẹ nhớ lại:

“Ngày xưa khổ lắm, quanh năm làm lụng mà vẫn thiếu ăn. Nhưng bà con thương nhau, ai có gì giúp nấy nên vẫn vượt qua được.”

Khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh, cuộc sống gia đình Mẹ thay đổi hoàn toàn. Chồng con lần lượt tham gia kháng chiến, người ở lại vừa sản xuất vừa lo lắng cho người thân nơi chiến trường. Bom đạn, mất mát và những cuộc chia ly trở thành nỗi ám ảnh thường trực.Nhắc đến những người thân đã tham gia cách mạng, giọng Mẹ chùng xuống:

“Chồng con lên đường đánh giặc, không sợ gian khổ, chỉ mong đất nước được hòa bình.”Chiến tranh đã để lại trong lòng Mẹ những mất mát không gì bù đắp được. Mẹ kể rằng ký ức đau lòng nhất là những lần tiễn người thân ra trận rồi lặng lẽ chờ tin. Có những người đi mãi mãi không trở về.

Khi nhận tin người thân hy sinh, Mẹ đau đớn đến nghẹn lòng. Nhưng vượt lên nỗi đau ấy là niềm tin mãnh liệt vào cách mạng và khát vọng hòa bình cho dân tộc.

Mẹ tâm sự:

“Biết người thân hy sinh thì đau lắm, nhưng ai cũng nghĩ phải cố gắng để đất nước được độc lập.”

Chính niềm tin ấy đã trở thành động lực giúp Mẹ vượt qua những năm tháng khó khăn nhất. Dù cuộc sống thiếu thốn, dù phải chịu đựng nỗi đau mất mát, Mẹ vẫn kiên cường nuôi con, chăm lo gia đình và giữ trọn lòng son sắt với quê hương.

Không chỉ là người phụ nữ giàu đức hy sinh, Mẹ Trần Thị An còn là tấm gương về nghị lực sống. Trong những năm tháng gian khổ, điều tiếp thêm sức mạnh cho Mẹ chính là niềm tin vào ngày chiến thắng và tương lai của các con.

Mẹ nói:

“Vì nhân dân, vì các con nên phải cố gắng vượt qua.”

Đến hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, điều khiến Mẹ cảm thấy hạnh phúc nhất chính là được nhìn thấy con cháu trưởng thành, cuộc sống yên ổn và quê hương ngày càng phát triển.

Mẹ xúc động chia sẻ:

“Tiền chẳng bằng con lớn khôn nên người.”

Hiện nay, dù tuổi đã cao, cuộc sống của Mẹ vẫn nhận được sự quan tâm chu đáo từ Đảng, Nhà nước và địa phương. Điều đó khiến Mẹ rất vui và ấm lòng.

Trong câu chuyện với chúng tôi, Mẹ nhiều lần nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, cố gắng học tập và sống có trách nhiệm.

Mẹ căn dặn:

“Các cháu phải chăm học, sống đoàn kết, yêu thương nhau và không quên công lao của những người đi trước.”

Đối với học sinh, Mẹ mong các em không chỉ học giỏi mà còn phải rèn luyện đạo đức, biết yêu quê hương đất nước và sống nhân ái với mọi người.

Những lời nói giản dị ấy chứa đựng biết bao trải nghiệm của một đời người đã đi qua chiến tranh, mất mát và hy sinh.

Buổi trò chuyện khép lại khi ánh chiều dần buông xuống bên hiên nhà nhỏ. Mẹ Trần Thị An vẫn ngồi lặng yên, ánh mắt xa xăm như đang nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian lao nhưng rất đỗi hào hùng.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những hy sinh của các Mẹ Việt Nam Anh hùng sẽ mãi được khắc ghi trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam. Những câu chuyện của Mẹ không chỉ là ký ức lịch sử mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, đức hy sinh và tinh thần bất khuất cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Xin kính chúc Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị An luôn mạnh khỏe, sống vui bên con cháu và mãi là ngọn lửa truyền thống cách mạng cho thế hệ trẻ noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Mẹ Trần Thị An | Câu chuyện thời hoa lửa