MẸ TRẦN THỊ BA – HAI NGƯỜI CON GỬI LẠI TUỔI XUÂN CHO TỔ QUỐC
Có những người mẹ đã đi qua một cuộc đời bình dị, nhưng trong cuộc đời ấy lại mang một sự hy sinh lớn lao mà không gì có thể đong đếm. Đó là những người mẹ đã tiễn con mình lên đường trong những năm tháng chiến tranh. Mẹ chờ đợi ngày con trở về, nhưng rồi chỉ nhận lại tin con đã hy sinh. Nỗi đau ấy không chỉ là mất mát của một gia đình, mà còn là một phần ký ức thiêng liêng của quê hương, đất nước. Mẹ Trần Thị Ba, sinh năm 1922, quê Hoài Hương, là một người mẹ đã chịu đựng sự mất mát lớn lao ấy. Mẹ có hai người con là liệt sĩ Lê Chánh và liệt sĩ Lê Khê – hai người con đã mãi mãi nằm lại trong những năm tháng chiến tranh.
MẸ TRẦN THỊ BA – HAI NGƯỜI CON GỬI LẠI TUỔI XUÂN CHO TỔ QUỐC
Có những người mẹ đã đi qua một cuộc đời bình dị, nhưng trong cuộc đời ấy lại mang một sự hy sinh lớn lao mà không gì có thể đong đếm.
Đó là những người mẹ đã tiễn con mình lên đường trong những năm tháng chiến tranh. Mẹ chờ đợi ngày con trở về, nhưng rồi chỉ nhận lại tin con đã hy sinh. Nỗi đau ấy không chỉ là mất mát của một gia đình, mà còn là một phần ký ức thiêng liêng của quê hương, đất nước.
Mẹ Trần Thị Ba, sinh năm 1922, quê Hoài Hương, là một người mẹ đã chịu đựng sự mất mát lớn lao ấy. Mẹ có hai người con là liệt sĩ Lê Chánh và liệt sĩ Lê Khê – hai người con đã mãi mãi nằm lại trong những năm tháng chiến tranh.
HAI NGƯỜI CON – HAI LẦN MẸ CHỊU ĐAU
Với một người mẹ, con cái luôn là niềm hy vọng lớn nhất của cuộc đời.
Từ những ngày thơ bé, mẹ chăm chút từng bữa ăn, giấc ngủ, mong các con khôn lớn, trưởng thành và có một cuộc sống bình yên bên gia đình.
Nhưng khi đất nước cần, những người con của quê hương đã lên đường.
Lê Chánh và Lê Khê cũng đã chọn con đường ấy.
Hai người con lần lượt rời mái nhà, mang theo tuổi trẻ và tình yêu quê hương. Mẹ ở lại với những ngày tháng chờ mong. Có lẽ trong sâu thẳm lòng mình, mẹ vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó các con sẽ trở về.
Nhưng chiến tranh đã không cho mẹ được hưởng niềm vui đoàn tụ.
Hai người con của mẹ đã hy sinh.
Hai người con ra đi – cũng là hai lần trái tim người mẹ chịu thêm một vết thương.
NỖI MẤT MÁT KHÔNG GÌ BÙ ĐẮP
Đối với quê hương và Tổ quốc, sự hy sinh của liệt sĩ Lê Chánh và liệt sĩ Lê Khê là sự hy sinh cao cả của những người con đã hiến dâng tuổi trẻ cho đất nước.
Nhưng đối với mẹ Trần Thị Ba, các anh trước hết vẫn là những người con thân yêu.
Là những người con mẹ từng nuôi dưỡng.
Là những người con mẹ từng mong một ngày trở về.
Và cũng là những người con mà từ đó về sau, mẹ chỉ có thể gặp lại trong ký ức.
Chiến tranh có thể kết thúc, những năm tháng khói lửa có thể lùi xa, nhưng nỗi nhớ của người mẹ dành cho con thì không có điểm kết thúc.
Có những mất mát không thể chữa lành bằng thời gian.
HAI NGƯỜI CON CỦA QUÊ HƯƠNG HOÀI HƯƠNG
Quê hương Hoài Hương hôm nay đã bình yên. Những con đường, mái nhà và cuộc sống đang từng ngày đổi thay.
Thế hệ trẻ hôm nay được lớn lên trong hòa bình, được học tập, lao động và theo đuổi những ước mơ của riêng mình.
Nhưng để có được cuộc sống ấy, đã có biết bao người con của quê hương phải gửi lại tuổi trẻ nơi chiến trường.
Liệt sĩ Lê Chánh và liệt sĩ Lê Khê là những người con như thế.
Sự hy sinh của các anh đã góp một phần máu xương vào nền độc lập của dân tộc. Còn mẹ Trần Thị Ba đã âm thầm mang theo nỗi đau mất con trong suốt cuộc đời.
Mẹ không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng mẹ đã trao cho đất nước hai người con quý giá nhất của mình.
Đó chính là sự hy sinh thầm lặng mà lớn lao của những người mẹ Việt Nam.
ĐỂ HÒA BÌNH LUÔN ĐƯỢC GHI NHỚ
Hôm nay, khi cuộc sống đã bình yên, nhắc đến mẹ Trần Thị Ba và hai liệt sĩ Lê Chánh, Lê Khê, chúng ta càng thêm thấm thía giá trị của hòa bình.
Bởi phía sau mỗi cái tên được ghi vào lịch sử là một gia đình đã mất đi người thân.
Phía sau mỗi người con đã ngã xuống là một người mẹ đã từng chờ đợi.
Và phía sau những ngày tháng bình yên hôm nay là biết bao sự hy sinh mà thế hệ sau không được phép lãng quên.
Mẹ Trần Thị Ba – người mẹ quê hương Hoài Hương – đã trao hai người con cho Tổ quốc và mang theo nỗi nhớ các con suốt cuộc đời.
Xin thành kính tri ân mẹ.
Xin đời đời ghi nhớ công ơn liệt sĩ Lê Chánh và liệt sĩ Lê Khê.
Để mỗi chúng ta hôm nay biết trân trọng hơn cuộc sống hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh và sống sao cho xứng đáng với những gì thế hệ cha anh đã đánh đổi.
Có những người con đã hóa thành bất tử.
Có những người mẹ đã hóa thành biểu tượng của sự hy sinh.
Và có những câu chuyện, dù thời gian trôi qua bao lâu, vẫn phải được kể lại để thế hệ hôm nay và mai sau luôn ghi nhớ.


