MẸ TRẦN THỊ CẨN – NGƯỜI MẸ BÌNH PHÚ SỐNG TRỌN VỚI NON SÔNG
Mẹ Trần Thị Cẩn sinh ra trong một gia đình nông dân thuần phác, gắn bó trọn đời với ruộng vườn, làng xóm. Lập gia đình với ông Lê Văn Lắm, người cùng quê, Mẹ sinh được 06 người con. Cuộc đời Mẹ là chuỗi ngày tảo tần, sớm hôm nuôi con khôn lớn giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Dù gian khó chồng chất, trong căn nhà nhỏ nơi quê nghèo Bình Phú, Mẹ vẫn lặng lẽ gieo vào lòng các con tinh thần yêu nước, bằng những câu chuyện giản dị về quê hương, về lòng căm thù giặc và khá
Trong hành trình sưu tầm những câu chuyện lịch sử về các Bà mẹ Việt Nam anh hùng trên quê hương Càng Long, tôi có dịp dừng chân tại xã Bình Phú – vùng đất từng oằn mình dưới bom đạn chiến tranh, nhưng cũng là nơi hun đúc nên biết bao con người kiên trung, bất khuất. Trên mảnh đất ấy, người dân vẫn nhắc đến Mẹ Trần Thị Cẩn (1909 – 2010) bằng tất cả sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc.
Mẹ Trần Thị Cẩn sinh ra trong một gia đình nông dân thuần phác, cả đời gắn bó với ruộng vườn, xóm làng. Mẹ lập gia đình với ông Lê Văn Lắm, người cùng quê, và sinh được 06 người con. Cuộc sống nơi làng quê Bình Phú còn nhiều thiếu thốn, nhưng bằng đôi bàn tay cần cù và trái tim người mẹ bao dung, Mẹ đã nuôi con khôn lớn giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.
Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, Mẹ không chỉ dạy con cách lao động, cách làm người, mà còn lặng lẽ vun đắp tinh thần yêu nước bằng những câu chuyện về quê hương bị giày xéo bởi bom đạn, về nỗi đau mất mát của xóm làng, về khát vọng độc lập, tự do. Chính từ mái nhà nghèo ấy, những hạt giống cách mạng đầu tiên đã được gieo vào lòng các con của Mẹ.
Khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ ngày càng ác liệt, các con trai của Mẹ sớm giác ngộ cách mạng, tình nguyện lên đường bảo vệ Tổ quốc. Mẹ hiểu rằng, tiễn con ra chiến trường là chấp nhận hy sinh, là có thể không còn ngày đoàn tụ, nhưng Mẹ vẫn nén đau thương, động viên các con vững lòng vì nghĩa lớn, vì quê hương, đất nước.
Người con trai cả của Mẹ anh dũng hy sinh là Liệt sĩ Lê Văn Đông, sinh năm 1947. Anh tham gia cách mạng rất sớm, từ ngày 20/01/1962, được giao trọng trách Đại đội phó, Sư đoàn 15 Miền Đông. Trên các chiến trường ác liệt, anh luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, mưu trí, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Ngày 18/8/1967, anh anh dũng hy sinh vì sự nghiệp chống đế quốc Mỹ, bảo vệ Tổ quốc. Tin dữ đến với Mẹ như một nhát dao cắt sâu vào tim, nhưng Mẹ chỉ lặng lẽ nuốt nước mắt vào trong, nén đau thương để tiếp tục làm chỗ dựa tinh thần cho gia đình.
Chưa kịp nguôi ngoai nỗi đau mất con, Mẹ Trần Thị Cẩn lại phải tiễn thêm một người con ra đi mãi mãi. Liệt sĩ Lê Văn Bảy, sinh năm 1950, tham gia cách mạng năm 1966, là nhân viên y tế Ban Quân y huyện Càng Long. Không trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, anh chọn con đường cứu thương, cứu người giữa bom đạn chiến tranh. Ngày 25/10/1968, trong lúc làm nhiệm vụ chuyển thương cho đồng đội, anh đã anh dũng hy sinh khi máy bay B52 của địch ném bom. Sự hy sinh của anh là biểu tượng cho tinh thần “thương binh như ruột thịt”, cho tấm lòng nhân ái cao đẹp của người chiến sĩ cách mạng.
Hai lần tiễn con đi không ngày trở lại, nỗi đau của Mẹ Trần Thị Cẩn là nỗi đau không gì bù đắp được. Nhưng vượt lên trên tất cả, Mẹ vẫn kiên cường sống, tiếp tục nuôi giấu cán bộ, động viên con cháu và bà con trong xóm giữ vững niềm tin vào ngày đất nước hoàn toàn giải phóng. Ở Mẹ, chúng tôi cảm nhận sâu sắc hình ảnh cao đẹp của người mẹ Việt Nam anh hùng – lặng lẽ hy sinh, bền bỉ chịu đựng, đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hạnh phúc riêng của mình.
Mẹ sống đến năm 2010, được chứng kiến quê hương Bình Phú từng ngày đổi thay trong hòa bình, độc lập. Những mất mát to lớn mà Mẹ đã gánh chịu trở thành biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả, được các thế hệ sau trân trọng, khắc ghi.
Ghi nhận công lao to lớn ấy, ngày 26/3/2014, Chủ tịch nước đã truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng” theo Quyết định số 723/QĐ-CTN. Danh hiệu ấy không chỉ là sự tri ân của Đảng và Nhà nước, mà còn là lời biết ơn sâu nặng của Nhân dân đối với Mẹ và những người con đã hiến dâng tuổi xuân, máu xương cho độc lập, tự do của dân tộc.
Là một cán bộ Đoàn khi sưu tầm và kể lại câu chuyện về Mẹ Trần Thị Cẩn, tôi càng thấm thía trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay. Máu xương của các anh hùng liệt sĩ và những giọt nước mắt lặng thầm của các Bà mẹ Việt Nam anh hùng chính là nền móng cho cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có. Chúng tôi nguyện sống xứng đáng hơn, cống hiến nhiều hơn, để không phụ lòng những người đã hy sinh cả cuộc đời cho quê hương, đất nước.



