Anh hùng Lực lượng vũ trang

Mẹ Trần Thị Dắc - Anh hùng LLVT Nhân dân

Mẹ Trần Thị Dắc - Anh hùng LLVT Nhân dân

Quảng Trị02/04/2026Trương Anh Dũng (Đoàn cơ sở Thuế tỉnh Quảng Trị)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Về xã bãi ngang Ngư Thủy Nam những ngày gió biển thổi ràn rạt qua các triền cát trắng, lòng người không khỏi chùng xuống khi bước vào căn nhà nhỏ từng là nơi sinh sống của Mẹ Trần Thị Dắc. Trên chiếc bàn thờ khói nhang ấm áp, hai bức di ảnh đặt cạnh nhau kể lại một câu chuyện bi tráng vắt qua hai thế hệ. Ở đó không có những lời giáo điều, chỉ có sự hy sinh thầm lặng nhưng tột cùng vĩ đại, để lại một bài học sâu sắc về lý tưởng sống và trách nhiệm dấn thân cho lớp thanh niên Lệ Thủy hôm nay.

Tuổi thanh xuân của mẹ Dắc là những tháng ngày kiên cường khoác áo Thanh niên xung phong. Mẹ cùng đồng đội đã gác lại những mộng mơ tuổi trẻ, dầm mưa dãi nắng, đội bom vá đường để giữ vững các mạch máu giao thông. Những cô gái, chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi ngày ấy đã lấy thân mình làm lá chắn, không toan tính thiệt hơn, minh chứng cho một thế hệ sống với tinh thần "đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên".

Ngọn lửa dâng hiến ấy được mẹ lặng lẽ truyền sang người con trai ruột thịt – Liệt sĩ Nguyễn Tiến Doãn. Năm 1988, tại bãi đá Gạc Ma, vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc, chàng hải quân trẻ ấy đã vĩnh viễn ngã xuống ở tuổi 24. Đó là cái tuổi rực rỡ nhất của đời người, độ tuổi mà ngày nay biết bao đoàn viên thanh niên đang tràn trề nhiệt huyết cống hiến. Anh cùng đồng đội đã kết thành "vòng tròn bất tử", lấy ngực mình che chắn lá cờ Tổ quốc. Nhận giấy báo tử của con, nước mắt người mẹ miền Trung dường như lặn hết vào trong. Mẹ nén nỗi đau xé lòng để kiêu hãnh tự hào vì con mình đã làm trọn vẹn nghĩa vụ với non sông. Cuối năm 2023, bước sang đầu năm 2024, mẹ Dắc thanh thản nhắm mắt xuôi tay, khép lại một cuộc đời dâng hiến trọn vẹn cho đất nước cả trên đất liền lẫn ngoài biển đảo.

Sự hy sinh của mẹ Dắc và liệt sĩ Nguyễn Tiến Doãn là một bản hùng ca không lời, đặt ra một câu hỏi đau đáu cho lớp người đi sau: Chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với cái giá của hòa bình?

Trận tuyến của thanh niên ngày nay không còn tiếng súng, nhưng trọng trách thì chưa bao giờ nhẹ gánh. Dù công tác ở bất kỳ đâu, quy mô đơn vị lớn hay nhỏ, dù trong một tập thể chỉ có vài chục cán bộ nhân viên, thì lực lượng nòng cốt mười mấy đoàn viên thanh niên vẫn luôn phải là mũi nhọn tiên phong. Tri ân máu xương của thế hệ trước không phải là những lời hô hào suông, mà phải được cụ thể hóa bằng sự tận tâm, bản lĩnh chính trị và năng lực chuyên môn xuất sắc.

Đó là sự tỉ mỉ, cẩn trọng trước từng con số, từng bản báo cáo tài chính phức tạp; là sự liêm chính, vững vàng, không khoan nhượng trước những sai phạm để bảo vệ và bồi đắp nguồn thu ngân sách nhà nước. Bởi lẽ, một quốc gia chỉ thực sự an cường, không kẻ thù nào dám nhòm ngó lãnh hải, khi quốc gia ấy sở hữu một nền kinh tế vững mạnh, một tiềm lực tài chính tự chủ và vững vàng. Mỗi nghiệp vụ được xử lý công tâm, chính xác hôm nay chính là một viên gạch góp phần xây dựng phòng tuyến bảo vệ Tổ quốc từ xa.

Đứng trước di ảnh của mẹ Dắc và người anh hùng trẻ tuổi Nguyễn Tiến Doãn, mỗi đoàn viên dường như thấy rõ hơn con đường mình phải đi. Khi những quần chúng ưu tú không ngại khó, dám nhận việc khó về phần mình, nỗ lực rèn luyện phẩm chất đạo đức để vinh dự được tổ chức giới thiệu, kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, đó chính là sự tiếp nối mạch nguồn cách mạng thiêng liêng nhất. Sự hy sinh của thế hệ đi trước sẽ mãi là ngọn hải đăng soi đường, nhắc nhở những đảng viên trẻ hôm nay luôn giữ vững trái tim trong sáng, đôi tay sạch và một ý chí kiên định trên hành trình phụng sự nhân dân và đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn