MẸ TRẦN THỊ ĐẶNG – NGƯỜI MẸ HAI LẦN TIỄN CON RA TRẬN
Mẹ Trần Thị Đặng, sinh năm 1882, quê quán xã Gio Linh, là một người mẹ đã trải qua những năm tháng đầy đau thương, mất mát của quê hương trong các cuộc kháng chiến. Cuộc đời mẹ gắn với một thời kỳ lịch sử mà biết bao gia đình Gio Linh phải chịu cảnh chia ly, khi những người con lần lượt rời mái nhà thân yêu để lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mẹ sinh ra và lớn lên trong một gia đình nông dân, gắn bó với quê hương và cuộc sống lao động bình dị. Những năm tháng chiến tranh đã khiến cuộc đời mẹ không còn được bình yên như trước. Hai người con trai của mẹ là Trần Ngọc Lạc và Trần Ngọc Tứ đều lên đường tham gia kháng chiến. Đối với một người mẹ, ngày tiễn con ra trận luôn là ngày chất chứa nhiều lo âu. Mẹ chỉ mong các con hoàn thành nhiệm vụ và có ngày trở về đoàn tụ cùng gia đình.
Nhưng chiến tranh đã không cho mẹ được hưởng trọn niềm vui ấy.
Ngày 08 tháng 9 năm 1949, người con Trần Ngọc Lạc đã hy sinh. Nỗi đau mất con trở thành một phần không thể nào quên trong cuộc đời mẹ. Một người con ra đi khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, để lại phía sau người mẹ già và những người thân yêu.
Mất mát ấy chưa kịp nguôi ngoai thì nhiều năm sau, mẹ lại phải chịu thêm một nỗi đau lớn khác. Ngày 05 tháng 10 năm 1968, người con thứ hai là Trần Ngọc Tứ cũng hy sinh trong cuộc kháng chiến.
Hai người con, hai thời điểm khác nhau, nhưng đều nằm lại trong những năm tháng chiến tranh. Với mẹ Trần Thị Đặng, đó là sự mất mát quá lớn của một người mẹ. Từ một mái nhà nhỏ ở Gio Linh, hai người con đã ra đi và mãi mãi không trở về. Mẹ phải sống với nỗi nhớ con, với những kỷ niệm về những người con đã dành tuổi trẻ cho quê hương, đất nước.
Nhưng chính trong nỗi đau ấy càng sáng lên vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam. Mẹ không chỉ chịu đựng mất mát của riêng mình mà còn là một phần của hậu phương đã góp sức cho cuộc kháng chiến. Những người mẹ như mẹ Trần Thị Đặng đã chấp nhận để những người con thân yêu rời mái nhà, lên đường thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc. Sự hy sinh của họ diễn ra âm thầm, không có tiếng súng nơi chiến trường, nhưng lại kéo dài qua những tháng năm chờ đợi và thương nhớ.
Cuộc đời mẹ là một minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ Gio Linh trong chiến tranh. Khi các con lên đường, mẹ gửi theo niềm tin và hy vọng. Khi nhận tin con hy sinh, mẹ phải nén nỗi đau để tiếp tục sống. Hai lần mất con cũng là hai lần trái tim người mẹ phải chịu một vết thương không thể nào lành lại.
Ngày 04 tháng 01 năm 2017, mẹ Trần Thị Đặng được truy tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Sự ghi nhận ấy là niềm tri ân sâu sắc của Đảng, Nhà nước và nhân dân đối với những hy sinh to lớn của mẹ và gia đình.
Hôm nay, quê hương Gio Linh đã bước sang một trang mới. Những làng quê từng trải qua chiến tranh nay đã hồi sinh, cuộc sống ngày càng đổi thay. Nhưng trong sự bình yên ấy vẫn có những câu chuyện cần được nhắc nhớ. Câu chuyện về mẹ Trần Thị Đặng là một trong những câu chuyện như vậy.
Mẹ đã trao cho đất nước hai người con, và đổi lại là những năm tháng dài mang nỗi nhớ thương. Hai người con đã nằm lại trong lòng đất mẹ, còn tên tuổi của mẹ và các con trở thành một phần trong lịch sử của quê hương Gio Linh.
Câu chuyện của mẹ nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng, phía sau mỗi người liệt sĩ là một gia đình, một người mẹ, một mái nhà và biết bao tình yêu thương. Sự hy sinh ấy không thể đo đếm bằng những con số, mà được ghi nhớ bằng lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay và mai sau.
Mẹ Trần Thị Đặng – người mẹ đã hai lần tiễn con ra trận, hai lần chịu nỗi đau mất con – mãi là hình ảnh đẹp về lòng yêu nước, đức hy sinh và sự kiên cường của những người mẹ trên quê hương Gio Linh.



