Mẹ Việt Nam Anh hùng

MẸ TRẦN THỊ MÃO (1921– 2014)

MẸ TRẦN THỊ MÃO (SN 1921 - MN 2014) Sinh năm 1921 tại Phước Mỹ Trung, Mẹ Trần Thị Mão lớn lên giữa cảnh quê nghèo nhưng giàu tinh thần nghĩa khí. Mẹ có hai người con: Anh Lê Văn Thâu và Anh Lê Văn Phú. Cả hai đều là những chàng trai giàu lý tưởng, lớn lên trong sự dạy dỗ nghiêm nhưng đầy thương yêu của mẹ. Khi phong trào kháng chiến dâng lên mạnh mẽ, hai anh xin mẹ được thoát ly, bước vào hàng ngũ giải phóng. Mẹ biết con đi là đối mặt với hiểm nguy, nhưng mẹ cũng hiểu rằng quê hương chỉ thật s

Vĩnh Long11/12/2025xã đoàn Phước Mỹ Trung (xã đoàn Phước Mỹ Trung)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MẸ TRẦN THỊ MÃO (SN 1921 – Phước Mỹ Trung, Mỏ Cày Bắc)

Sinh năm 1921 tại Phước Mỹ Trung, Mẹ Trần Thị Mão lớn lên giữa cảnh quê nghèo nhưng giàu tinh thần nghĩa khí. Những năm tháng tuổi trẻ của mẹ trôi qua trong thời cuộc chia cắt, khi tiếng súng giặc không ngừng cày nát ruộng đồng, nhưng cũng chính từ đó mà lòng yêu nước trong mẹ ngày càng cháy đỏ.

Mẹ có hai người con: Anh Lê Văn ThâuAnh Lê Văn Phú. Cả hai đều là những chàng trai giàu lý tưởng, lớn lên trong sự dạy dỗ nghiêm nhưng đầy thương yêu của mẹ. Khi phong trào kháng chiến dâng lên mạnh mẽ, hai anh xin mẹ được thoát ly, bước vào hàng ngũ giải phóng. Mẹ biết con đi là đối mặt với hiểm nguy, nhưng mẹ cũng hiểu rằng quê hương chỉ thật sự có bình yên khi giặc rời khỏi đất này. Mẹ không giữ con lại cho riêng mình.

Người ta vẫn kể rằng vào cái ngày tiễn con trai đầu là anh Thâu lên đường, mẹ Mão chỉ đưa tay siết chặt vai con, ánh mắt sâu thẳm mà kiên quyết: “Làm trai thời loạn, con đi là đúng.” Một năm sau, đến lượt anh Phú nối bước anh trai. Hai lần tiễn con, hai lần mẹ lặng lẽ quay vào sau vườn, ngồi dưới gốc dừa mà thở dài… nhưng chưa từng để con nhìn thấy giọt buồn của mình.

Trong những năm chiến tranh ác liệt, mẹ Mão trở thành người mẹ “hậu cần” thầm lặng của xóm. Căn nhà nhỏ của mẹ là nơi cất giấu cán bộ, nơi gửi gạo gửi muối ra chiến trường. Người dân vẫn thường nhắc: “Mẹ Mão làm việc như thể mình không biết sợ.” Có lẽ nỗi lo lớn nhất của mẹ không phải là cái chết, mà là sợ giặc kìm chân cách mạng, sợ ngày giải phóng bị kéo dài.

Khi tin dữ về con trai được gửi về, hàng xóm tìm đến, mẹ ngồi thẫn thờ rất lâu rồi chỉ nói: “Nó đi rồi, mà đi cho đất nước, chớ có đi hoài phí đâu.” Đó là lời của một trái tim đau nhưng không gục, lời của một người mẹ mà nỗi mất mát đã hóa thành sức mạnh.

Năm 2014 Mẹ Trần Thị Mão mất đi nhưng câu chuyện đời mẹ vẫn sống mãi ở Phước Mỹ Trung. Người ta gọi mẹ là “người giữ lửa”, bởi trong những năm tháng tăm tối nhất, chính mẹ và những người mẹ như mẹ đã giữ cho quê hương niềm tin về một ngày độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn