Mẹ Trần Thị Mít – người mẹ dành trọn cuộc đời cho Tổ quốc
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, có những người mẹ đã phải tiễn chồng, tiễn con và cả những người thân yêu lần lượt ra trận rồi mãi mãi không trở về. Mẹ Trần Thị Mít ở xã Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị là một trong những người mẹ như thế. Gia đình mẹ có 9 liệt sĩ, gồm chồng, 6 người con, một người con dâu và một cháu nội lần lượt hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Được Nhà nước phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng ngay trong đợt đầu tiên, cuộc đời mẹ là câu chuyện về lòng yêu nước, sự kiên trung và sức chịu đựng phi thường của một người phụ nữ Quảng Trị.

Trong những năm hoạt động cách mạng, chồng mẹ bị địch bắt, tra tấn dã man nhưng nhất quyết không khai báo. Cuối cùng, ông bị sát hại, để lại mẹ Mít một mình nuôi 12 người con, gồm 10 trai và 2 gái, khi tất cả còn thơ dại. Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi, mẹ vừa gồng gánh nuôi con, vừa tiếp tục hoạt động cách mạng, âm thầm đóng góp sức mình cho cuộc đấu tranh giải phóng quê hương.
Rồi trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, những người con của mẹ lần lượt lên đường. Những người con trai, con gái, rồi con dâu, cháu nội của mẹ đã có người mãi mãi nằm lại trên các chiến trường. Mỗi lần nhận tin một người thân hy sinh là một lần mẹ phải chịu thêm một nỗi đau xé ruột. Thế nhưng, những mất mát tưởng như có thể quật ngã một con người lại không thể lay chuyển niềm tin của mẹ đối với cách mạng.
Có lần tôi hỏi mẹ, điều gì đã giúp mẹ đứng vững khi chồng và những người con thân yêu lần lượt hy sinh. Mẹ ngừng nhai miếng trầu, chậm rãi nói bằng giọng bình thản mà ám ảnh: “Sống trong vùng tạm chiếm khổ lắm con ạ. Không khổ gì bằng kiếp làm nô lệ. Mất chồng, mất con Mẹ đau lắm. Mất chồng là mất đi trụ cột của gia đình. Mỗi lần mất con như đứt đi một khúc ruột. Mẹ đã khóc cạn nước mắt. Nhưng mất chồng, mất con không bằng mất nước. Chính nhục mất nước, căm thù giặc đã tạo cho Mẹ nghị lực, sức mạnh trong lúc đau đớn nhất, vẫn đứng được để hoạt động. Cả cuộc đời Mẹ đã hiến dâng tất cả cho Đảng, cho đất nước, không còn ân hận gì nữa”.
Những lời nói ấy giản dị nhưng chứa đựng sức nặng của cả một đời người. Với mẹ, nỗi đau riêng dù lớn đến đâu cũng không thể lớn hơn nỗi đau mất nước, nỗi nhục của một dân tộc phải sống dưới ách ngoại xâm. Chính từ tình yêu quê hương, đất nước và niềm tin vào cách mạng, mẹ đã vượt qua những mất mát tưởng chừng không gì có thể bù đắp để tiếp tục sống, tiếp tục cống hiến.
Năm mẹ bước sang tuổi 94, dù mái tóc đã bạc trắng, đôi mắt mẹ vẫn sáng và trí nhớ còn minh mẫn. Mẹ vẫn tự mình lo liệu những sinh hoạt hằng ngày, không muốn phiền hà con cháu. Ở tuổi gần một thế kỷ, người phụ nữ từng trải qua biết bao đau thương ấy vẫn giữ được sự mạnh mẽ, giản dị và một tấm lòng luôn hướng về quê hương, đất nước.
Có lần tôi cùng một đồng chí cán bộ cấp cao đến thăm mẹ. Thấy mẹ sống trong căn nhà đơn sơ, đồng chí ngỏ ý muốn sửa sang lại nhà cửa cho mẹ. Nhưng mẹ không nhận. Mẹ nhắn nhủ rằng, nếu có kinh phí thì hãy dành để xây dựng trường học cho các cháu, xây dựng trạm y tế để chăm lo sức khỏe cho người dân. Với mẹ, những năm tháng cuối đời không phải là lúc nghĩ cho riêng mình. Điều mẹ quan tâm vẫn là cuộc sống của cộng đồng, là tương lai của thế hệ trẻ.
Không chỉ vậy, mẹ còn căn dặn người cán bộ: “Làm cán bộ phải gương mẫu. Gương cán bộ, đảng viên quan trọng lắm. Phải đấu tranh quyết liệt mọi biểu hiện quan liêu, tham nhũng”.
Đó không chỉ là lời dặn của một người mẹ đối với cán bộ, mà còn là những trăn trở của một người đã dành trọn cuộc đời cho cách mạng. Mẹ từng mất chồng, mất con, mất đi những người thân yêu nhất; nhưng điều mẹ đau đáu đến những năm tháng cuối đời vẫn là vận mệnh đất nước, là trách nhiệm của những người đang gánh vác công việc chung và tương lai của thế hệ mai sau.
Mẹ Trần Thị Mít đã đi xa, nhưng những câu chuyện về cuộc đời mẹ vẫn còn đó như một phần ký ức không thể phai mờ của quê hương Quảng Trị. Chín người thân trong gia đình mẹ đã ngã xuống cho Tổ quốc; còn mẹ, bằng nghị lực phi thường của một người phụ nữ Việt Nam, đã sống trọn một đời son sắt với Đảng, với cách mạng và quê hương.
Có lẽ, điều khiến người ta nhớ mãi về mẹ không chỉ là những mất mát lớn lao mà mẹ đã chịu đựng, mà còn là cách mẹ đối diện với những mất mát ấy. Mẹ không kể về mình như một người có công, cũng không đòi hỏi sự đền đáp. Ở tuổi xưa nay hiếm, mẹ vẫn nghĩ cho người khác, lo cho trường học, trạm y tế, lo cán bộ phải gương mẫu, lo đất nước phải ngày càng tốt đẹp hơn.
Một người mẹ đã hiến dâng cả gia đình cho Tổ quốc, đến cuối đời vẫn đau đáu với vận mệnh non sông – đó chính là hình ảnh đẹp đẽ và xúc động về Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Mít. Dẫu mẹ đã về với những người thân yêu nơi cõi vĩnh hằng, những lời mẹ nói, những điều mẹ trăn trở vẫn còn nguyên giá trị, nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không bao giờ quên những hy sinh của cha anh để đất nước có được ngày hôm nay.



