Bài viết

MẸ TRẦN THỊ MÍT: TẤM LÒNG BAO LA NHƯ SÔNG NƯỚC MIỀN TÂY VÀ NỖI ĐAU 11 LẦN THẮT RUỘT

An Giang25/06/2026Hà Thị Ngọc Hương (xã Mỹ Hòa Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu miền Trung có Mẹ Thứ, miền Đông có Má Rành, thì miền Tây Nam Bộ có Mẹ Mít (1889–1972), quê ở xã Hòa Tú, huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng. Sống tại vùng đất có phong trào khởi nghĩa Nam Kỳ sục sôi, cuộc đời mẹ là một chuỗi những tháng ngày nén đau thương vào lòng, liên tục tiễn các con ra trận để rồi nhận lại những căn nhà trống trải, lạnh ngắt khói hương.

Đại gia đình quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh

Mẹ Mít sinh ra trong một gia đình bần nông nghèo. Khi cuộc kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ bùng nổ, theo tiếng gọi của non sông, mẹ đã lần lượt động viên chồng và tất cả các con lên đường tham gia du kích.

Nỗi đau của Mẹ Mít chồng chất đến mức xé lòng khi chiến tranh tàn khốc đã cướp đi của mẹ:

  • 7 người con trai ruột thịt.

  • 1 người con gái.

  • 1 người con dâu và 2 người con rể.

  • Tổng cộng, 11 khúc ruột của mẹ đã ngã xuống trên các chiến trường miền Tây. Cứ mỗi lần nhận được hung tin, mẹ lại lặng lẽ ra sau nhà, bấu chặt tay vào gốc tràm, khóc không thành tiếng vì sợ lộ bí mật cho giặc biết. Nhưng lau khô dòng nước mắt, mẹ lại tiếp tục mở cửa đón những người đồng đội của con mình vào nhà che chở.

    Chiếc buồng cau cảnh báo và căn hầm dưới bàn thờ

    Ngôi nhà của Mẹ Mít nằm ở một vị trí chiến lược, xung quanh là đồn bốt giặc bủa vây dày đặc. Để bảo vệ các chiến sĩ cách mạng đang ẩn nấp trong các căn hầm bí mật đào ngay dưới gầm giường và sau bàn thờ tổ tiên, mẹ đã sáng tạo ra một hệ thống mật hiệu vô cùng thông minh từ chiếc buồng cau.

    Trước sân nhà mẹ có một cây cau cao vút. Hàng ngày, mẹ gài mật hiệu bằng cách treo một buồng cau lên thân cây hoặc để dưới gốc:

    • Buồng cau treo trên cao: Báo hiệu xung quanh yên tĩnh, cán bộ có thể lên mặt đất hội họp hoặc ăn cơm.

  • Buồng cau hạ xuống đất hoặc quay ngược đầu: Báo hiệu giặc đang đi càn, lính đồn sắp vào khám nhà, cán bộ phải lập tức rút xuống hầm sâu và tuyệt đối giữ im lặng.

  • Khí tiết kiên trung trước bầy sói dữ: Giặc nghi ngờ căn nhà của mẹ là "ổ nằm vùng" nên đã hàng chục lần ập vào lục soát, dùng báng súng đánh đập mẹ dã man để ép mẹ khai ra hầm bí mật. Có lần, tên đồn trưởng gí súng vào mang tai mẹ quát: "Bà già, tụi nó trốn ở đâu? Không khai tao bắn nát đầu!".

    Mẹ Mít nhìn thẳng vào họng súng đen ngóm, thản nhiên đáp: "Con tao tụi bay giết hết rồi, giờ tao chỉ có một mình. Tụi bay muốn bắn thì cứ bắn, tao già rồi không biết gì hết!". Sự bình tĩnh đến lạnh lùng của người mẹ già khiến lũ giặc phải run sợ, không dám làm càn.

    Tôn vinh huyền thoại xứ sở đồng bằng

    Mẹ Trần Thị Mít ngã xuống năm 1972, ngay trước thềm ngày đất nước thanh bình. Với sự hy sinh vô bờ bến của mình, mẹ đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh hùng ngay trong đợt đầu tiên vào năm 1994.

    Ngày nay, tên của mẹ đã được đặt cho những ngôi trường, những con đường khang trang tại tỉnh Sóc Trăng. Câu chuyện về người mẹ có 11 người con hy sinh đã trở thành một bài ca bất tử, nhắc nhở chúng ta về tình mẫu tử thiêng liêng hòa quy định với tình yêu quê hương đất nước. Những người mẹ như Mẹ Mít không trực tiếp cầm súng ra trận, nhưng chính họ là những người đã sinh ra, nuôi dưỡng và chở che cho cả một thế hệ anh hùng, lấy lòng bao la của mình làm bến đậu bình yên cho ngày chiến thắng.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn