MẸ TRẦN THỊ SÁNG – BAO ĐỜI GIỮ LỬA CÁCH MẠNG Ở QUƠN LONG
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Sáng (sinh năm 1926), ấp Quang Thọ, xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang, là người mẹ kiên trung đã dành trọn cuộc đời mình cho cách mạng. Gần nửa thế kỷ mang nặng những mất mát do chiến tranh, Mẹ vẫn luôn tự hào về truyền thống gia đình nhiều đời hiến dâng cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Trong những ngày tháng Tư lịch sử, chúng tôi về xã Quơn Long, huyện Chợ Gạo – vùng đất từng oằn mình trong khói lửa chiến tranh. Ở nơi ấy, có một người mẹ gần 50 năm nay vẫn âm thầm ôm trọn nỗi đau mất mát, nhưng ánh mắt luôn ánh lên niềm tin và niềm tự hào. Đó là Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Sáng, năm nay đã 97 tuổi, vẫn còn minh mẫn, khỏe mạnh và giàu ký ức về một thời hoa lửa không thể nào quên.
Cuộc đời Mẹ Trần Thị Sáng là chuỗi ngày gắn liền với chiến tranh và hy sinh. Năm 1952, chồng Mẹ – liệt sĩ Nguyễn Văn Mão – anh dũng hy sinh trong một trận đánh tại Bình Phục Nhứt. Khi ấy, người con trai của Mẹ mới tròn 5 tuổi. Nỗi đau mất chồng chưa kịp nguôi ngoai, Mẹ đã phải gồng gánh cả gia đình, vừa làm kinh tế nuôi con, vừa tham gia hoạt động cách mạng trong điều kiện vô cùng gian khó.
Đến năm 1959, Mẹ nên duyên với liệt sĩ Phan Văn Quang. Hạnh phúc ngắn ngủi lại tiếp tục bị thử thách khi chiến tranh ngày càng ác liệt. Trong những năm kháng chiến chống Mỹ, chồng tham gia chiến đấu, Mẹ Trần Thị Sáng trở thành hậu phương vững chắc. Ban ngày, Mẹ lo toan việc gia đình, mua lúa đem lên chợ Ông Văn (xã Đăng Hưng Phước) xay gạo, rồi chuyển lên Sài Gòn bán để duy trì cuộc sống và phục vụ cách mạng. Đêm đến, Mẹ lại lặng lẽ tiếp tế, nuôi giấu cán bộ, bảo vệ những căn hầm bí mật ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Cứ mỗi chiều, Mẹ lại nấu sẵn cơm canh. Khi bộ đội về, tất cả được chuyển nhanh xuống hầm. Có những đêm dài, Mẹ thức trắng để canh chừng các cuộc họp của cán bộ, chỉ cần phát hiện động tĩnh của địch là lập tức báo hiệu. Ngôi nhà nhỏ của Mẹ Trần Thị Sáng khi ấy vừa là mái ấm gia đình, vừa là điểm tựa an toàn cho cách mạng.
Năm 1962, bi kịch lại tiếp tục ập đến khi người chồng thứ hai của Mẹ – liệt sĩ Phan Văn Quang – hy sinh. Một lần nữa, Mẹ Sáng lại đơn độc gánh vác gia đình, nuôi dạy bốn người con giữa thời chiến khốc liệt. Nỗi đau chồng chất nỗi đau, nhưng Mẹ vẫn kiên cường đứng vững.
Những năm 1965, người con trai Nguyễn Văn Sướng, cậu bé 5 tuổi ngày nào, nay đã học lớp 11 và tình nguyện tham gia làm liên lạc cho cách mạng. Nhắc đến con, Mẹ Sáng nghẹn ngào nhớ lại: “Thằng Sướng nó tên Sướng mà không có sướng. Lúc nó xin tôi tham gia cách mạng, tôi bảo: Ba con mất rồi, con còn nhỏ thì lo học hành. Nhưng nó đâu có nghe…”
Chính vì những hoạt động cách mạng ấy, Mẹ nhiều lần bị địch nghi ngờ, lùng sục, tra khảo. Năm 1968, Mẹ bị bắt giam tại khám Mỹ Tho. Ba lần bị bắt, ba lần bị tra tấn dã man, nhưng trước mọi đòn roi, Mẹ chỉ lắc đầu và kiên quyết trả lời: “Không biết”. Với Mẹ, nỗi đau thể xác vẫn chưa là gì so với cú sốc lớn nhất của cuộc đời: năm 1971, con trai Nguyễn Văn Sướng anh dũng hy sinh.
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, nhưng những vết thương lòng của Mẹ Trần Thị Sáng thì còn mãi. Năm 1985, Mẹ được Nhà nước trao tặng Huy chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất. Đến năm 2014, Mẹ vinh dự được phong tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng – sự ghi nhận xứng đáng cho những hy sinh không gì đo đếm được.
Điều đặc biệt và thiêng liêng hơn cả, gia đình Mẹ Trần Thị Sáng là một gia đình giàu truyền thống cách mạng hiếm có: mẹ ruột, mẹ chồng và bà nội của Mẹ đều là những Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Nhiều thế hệ, nhiều cuộc đời đã lặng lẽ hiến dâng cho Tổ quốc, tạo nên một dòng chảy bất tận của lòng yêu nước và đức hy sinh.
Dẫu chiến tranh đã lùi xa, Mẹ Trần Thị Sáng vẫn luôn tự hào vì những gì gia đình mình đã cống hiến cho độc lập, tự do và sự bình yên của đất nước. Câu chuyện về Mẹ không chỉ là ký ức của riêng một gia đình, mà là biểu tượng sống động của thời hoa lửa, nhắc nhở các thế hệ hôm nay và mai sau phải biết trân quý hòa bình, biết tri ân những người mẹ đã hy sinh cả cuộc đời và hạnh phúc riêng cho Tổ quốc Việt Nam.



